Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một thế giới giả dối và tàn ác, vừa làm cho lòng người thêm trong sạch và phong phú hơn”.

Văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một thế giới giả dối và tàn ác, vừa làm cho lòng người thêm trong sạch và phong phú hơn”.

(Văn mẫu lớp 12) – Trình bày suy  nghĩ của anh (chị) về ý kiến của nhà văn Thạch Lam: "Văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một thế giới giả dối và tàn ác, vừa làm cho lòng người thêm trong sạch và phong phú hơn".

(Bài làm của học sinh Nguyễn Phương Nguyên)

Đề bài: Trình bày suy  nghĩ của anh (chị) về ý kiến của nhà văn Thạch Lam: "Văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một thế giới giả dối và tàn ác, vừa làm cho lòng người thêm trong sạch và phong phú hơn".

BÀI LÀM

      Văn chương do khả năng tác động thẩm mĩ của nó mà có sức mạnh vô biên trong việc phản ánh cuộc sống, lay động lòng người. Từ xa xưa, con người đã biết sử dụng văn chương làm vũ khí chống lại những điều xấu xa, tầm thường, dung tục, thậm chí là chống kẻ thù xâm lược… Người cổ đại xem văn chương là sản phẩm thiêng liêng do thần thánh ban tặng con người.

Loading...

      Bàn về sức mạnh của văn chương, Thạch Lam cho rằng văn chương là vũ khí lợi hại trên nhiều phương diện, trước hết đó là thứ “khí giới thanh cao và đắc lực”.

       “Thanh cao” là vì, văn chương tác động đến tâm hồn tình cảm con người bằng hình tượng, bằng ngôn từ văn chương đầy cảm xúc có sức lay động lòng người. Văn chương không là mảnh đất cho sự dung tục tầm thường. Những trò khiêu dâm, tục tĩu, những lối nói hàng thịt hàng cá không bao giờ có được chỗ đứng trong ngôn ngữ văn chương. Lời văn, ấy là tiếng lòng, là tâm hồn thanh cao của con người đồng vọng trong cách kể, cách tả, đối đáp và suy nghĩ của các nhân vật.

      Tính chất “thanh cao” còn vì, văn chương không trực tiếp bảo ban con người phải làm gì. Qua thế giới hình tượng, hiện thực được phản ánh, qua cảm xúc nhà văn được bộc lộ, tự người đọc nhận thức được điều gì nên làm điều gì nên tránh. Sự tác động ở đây không phải đến bằng con đường lí trí, mệnh lệnh khô cứng mà bằng tình cảm bằng con đường của trái tim.

        Vì lẽ đó, văn chương luôn là thứ vũ khí đắc lực. Trong bất kì hoàn cảnh nào, với bất cứ mục đích và biểu hiện nào, văn chương cũng vì cuộc đời, vì sự hưng thịnh và một cuộc sống tốt đẹp hơn cho con người.

văn chương là thứ khí giới thanh cao

       Đọc những vần thơ của Nguyễn Đình Thi miêu tả cảnh hoang tàn của đất nước dưới ách ngoại xâm aià chẳng bừng lên ngọn lửa căm thù giặc:

Ôi những cánh đồng quê chảy máu

Dây thép gai đâm nát trời chiều

       Để đạt được điều đó, văn chương phải có sức “tố cáo”. Có nghĩa, nhà văn phải hướng mục tiêu sáng tác của mình vào những vấn đề bức thiết của thời đại, phân tích phanh phui những thói hư tật xấu, những hủ tục của con người,… nhằm giúp người đọc nhận thức được những mặt trái, những cái xấu, cái ác và có thái độ thích hợp đối với chúng.

       Đương nhiên, nhà văn không bao giờ trực tiếp nói ra rằng điều này là tốt hoặc điều kia là xấu. Đấy là nhiệm vụ của nhà đạo đức. Nhà văn nói bằng hình tượng. Người đọc cũng nhận thức thế giới thông qua những hình tượng văn chương đó. Do vậy, quá trình nhận thức trong văn học sẽ diễn ra đồng thời với quá trình phản ứng lại đối với hiện thực ấy. Nhờ vậy văn chương đã góp phần “Thay đổi một thế giới giả dối và tàn ác”.

       Chức năng của văn học là hướng thiện con người. Đọc những áng văn thơ có tính chiến đấu cao như bài thơ Thần tương truyền là của Lí Thường Kiệt, thơ Hồ Chí Minh, thơ Tố Hữu,… người đọc sẽ nhận ra ngay được sức mạnh quét sạch sự giả dối và tàn ác của xã hội, của kẻ thù.

       Văn chương không có chỗ cho sự giả dối và cái ác. Đơn giản, nhà văn khi miêu tả cái xấu thì bao giờ cũng ngầm gửi gắm vào đó cái nhìn phê phán. Từ cổ chí kim, không có bất cứ một tác phẩm văn học nổi tiếng nào lại đi cổ xúy cho cái ác. Trong cuộc chiến giữa cái ác và cái thiện, chẳng hạn như Thạch Sanh với Lí Thông, Tấm và Cám,.. thì bao giờ đức hạnh cũng thắng gian tà. Nhà văn như thế sẽ luôn là nhà đạo đức giấu mặt sau hình tượng nghệ thuật của chính mình. Từ góc độ này, ta có thể nói đến vai trò chiến sĩ của nhà văn.

       Và nhiệm vụ không kém phần quan trọng nữa của văn chương là “làm cho lòng người thêm trong sạch và phong phú hơn”.

       Nhiệm vụ này tác động vào chiều sâu của xã hội: những thành tố nhỏ nhất của chính xã hội đó. Một cá nhân trong sạch và thanh cao có nghĩa xã hội ấy cũng được trong sạch và thanh cao hơn. Văn chương không chỉ tác động đến các lớp “vĩ mô” của xã hội mà còn tác động đến lớp “vi mô” của xã hội. Nó có khả năng vô biên trong việc làm sạch con người.

       Mỗi một cá nhân trong khi tự hoàn thiện mình cũng sẽ tác động tích cực đến việc hoàn thiện những người xung quanh. Đời sống tâm hồn và sự nhận thức của con người quyết định đến sức mạnh hành động. Khi đã nhận thức đúng đắn, khi có được tình cảm thiêng liêng và trong sáng, con người sẽ hành động đúng đắn và hiệu quả hơn.

      Chẳng hạn khi đọc Truyện Kiều của Nguyễn Du, người đọc sẽ hiểu biết vê xã hội phong kiến, những nỗi đau khổ mà người phụ nữ phải chịu đựng, căm ghét bọn người độc ác, bất nhân: Tú Bà, Mã Giám sinh, Hồ Tôn Hiến,… thông cảm với những nỗi đau khổ mà Thúy Kiều phải chịu đựng: tình yêu tan vỡ, phải là gái lầu xanh, bị đánh đập, hành hạ,… trân trọng tài năng, vẻ đẹp tâm hồn, khát vọng về tình yêu, hạnh phúc và muốn thay đổi, tiêu diệt cái xấu, mang đến cuộc sống hạnh phúc cho con người…

       Thạch Lam hoàn toàn đúng khi khẳng định sức chiến đấu của văn chương trong việc thanh lọc xã hội và con người. Bằng sức mạnh cảm xúc và thế giới hình tượng của mình, văn chương có thể tái hiện, phản ánh mọi ngõ ngách sâu kín của tâm hồn và thời đại, mọi điều tốt điều xấu xa đáng lên án.

      Điều tốt thì càng giúp người ta tốt hơn, điều xấu khiến người đọc khinh bỉ và tìm cảnh xóa sổ nó. Đấy chính là chức năng hay sức mạnh kì diệu mà ăn chương sỡ hữu.

      Nhiều tác giả đã bàn về tính chiến đấu của văn chương. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: “Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận…”; nhà thơ Sóng Hồng: “Dùng bút làm đòn bẩy chuyển xoay chế độ, mỗi vần thơ bom đạn phá cường quyền”. Ý kiến của Thạch Lam đã tìm được sự đồng điệu ở bao người.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

tóm tắt cốt truyện kịch hồn trương ba da hàng thịt

Tóm tắt và nhận xét về cốt truyện kịch Hồn Trương Ba da hàng thịt của Lưu Quang Vũ

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy tóm tắt và nhận xét về cốt truyện kịch Hồn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *