Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 7 / Phân tích văn bản Sau phút chia li Đặng Trần Côn | Làm văn mẫu

Phân tích văn bản Sau phút chia li Đặng Trần Côn | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 7) – Em hãy phân tích văn bản Sau phút chia li của Đặng Trần Côn (Bài làm của học sinh Văn Hương)

Đề bàiPhân tích văn bản Sau phút chia li của Đặng Trần Côn

BÀI LÀM

      Bốn câu đầu đoạn thơ tạo nên một không gian tâm trạng. Ấy là sự trống trải, sự hẫng hụt đến chơi vơi. Chỉ trong một chớp mắt kinh hoàng mà cói có đã thành không. Tâm trạng ấy giống như một cơn ác mộng. Hai câu dầu rõ ràng là một vết cắt, một hạnh phúc lứa đôi chỉ cái chết mới có thể chia lì. Nay sự thật phũ phàng đã hiện ra.

Chàng thì đi cõi xa mưa gió

Loading...

Thiếp thì về buồng cũ chiếu chăn

     Trước đây nếu hai người là một thì giờ đây đã trở thành hai. Chàng “đi”, thiếp “về”, hai hành động trái ngược nhau thể hiện sự chia li mỗi người mỗi ngã giữa hai vợ chồng. Nơi mưa gió là nơi đến của chàng thì “buồng cũ” là địa chỉ trơ rvề của thiếp. Cả nơi đến và nơi về tưởng khác nhau nhưng nghĩ cho cùng đều xa lạ như nhau. Phép đối trong câu thơ cổ đâu chỉ có ý nghĩa tương đồng hay khác biệt hình thức. Nó còn là nội dung. Về hình thức, nơi mưa gió gợi miền không gian lạnh giá, còn “buồng cũ” gợi hạnh phúc chăn gối vợ chồng nhưng khi người chồng đi đến nơi chiến trận mưa gió ấy thì cái chốn ấm cúng của vợ chồng cũng sẽ là một nơi lạnh lẽo. Cho nên mặc dù hành động giữa chàng và thiếp là ngược nhau nhưng sự trống vắng, lạnh lẽo ở cả hai là giống nhau.

phân tích văn bản sau phút chia li

      Hạnh phúc tưởng như vừa cầm nắm được trong tay đã bị chiến tranh phi nghĩa với giấc mộng công hầu cướp mất. Trắng tay rồi mới tiếc ngẩn tiếc ngơ:

Đoái trông theo đã cách ngăn

Tuôn màu mây biếc, trải ngàn núi xanh

       Tiết tấu câu thơ lục bát đổ ập xuống rất nhanh. Nếu “đoái trong theo” là một sự níu kéo vội vàng của chủ thể, nó gơi sự mở ra của hi vọng cuối cùng thì “đã cách ngăn” là cảm giác của sự bịt bùng tối tăm đóng lại. Ai nhẫn tâm đóng lại? Thiên nhiên ư? Mây núi hiện ra như một quy luật tự nhiên của muôn đời. Nó không phải là bức tranh. Nó chỉ không cho phép bất cứ mọi hi vọng nào nảy nở. Cặp câu lục bát có bốn nhịp thì nhịp đầu tiên dành cho người vợ trẻ, còn ba nhịp tiếp theo chồng chất những sự cách ngăn.

Chốn Hàm Dương chàng còn ngảnh lại

Bến Tiêu Tương thiếp hãy trông sang

      Tám câu tiếp theo là một trận bão lòng: nỗi nhớ. Rồi sau này liều thuốc thời gian sẽ làm cho thứ tâm bệnh của người thiếu phụ giảm dần cùng với cái không gian mà nàng ngày đêm vò võ. Nhưng lúc này, cuộc chia li với vừa xảy ra, với sức trẻ, sức sống căng đầy như có lửa bên trong làm sao nàng kìm giữ nổi. Ngọn lửa của màu yêu, của tình yêu ngập tràn va đập vào cái vết ngăn mà bật lên thành nỗi nhớ. Nó vật vã, đau đớn:

Bến Tiêu Tương cách Hàm Dương

Cây Hàm Dương cách Tiêu Tương mấy trùng.

       Thực ra thì đây là hai câu thơ tưởng tượng thế thôi. Bởi vì “thiếp hãy trông sang” thì còn có lí nhưng qua hai tầng mây biếc, mấy ngàn núi xanh thì làm sao mà nang thấy chồng “ngoảnh lại” được? Nhưng bóc đi cái vỏ phi lí bên ngoài, ta cảm động ngậm ngùi vì cái lí bên trong. Chắc hẳn giờ đây, trên đường ra chiến trường, tấm lòng nàng vẫn đang trông ngóng về quê nhà nơi có người vợ trẻ đang hết sức buồn nhớ vì mình. Thế là hai đầu thương nhớ ấy, hiện ra một nghịch cảnh đứt ruột. Tám câu thơ tạo nên một thứ mạch liền bởi thế trùng điệp, tầng tầng lớp lớp của hai địa danh như cơn gió quẩn, hết nối tiếp nhau lại thay thế cho nhau. Hàm Dương, Tiêu Tương – hai địa danh phiếm chỉ đã trở thành hai đầu nỗi nhớ.

      Thôi thì bắc cầu trực tiếp, còn có cả bắc cầu gián tiếp bằng cách điệp ý điệp lời.  Đó là cách nói cho được cơn gió đã chiều đang quay quắt trong tim.

       Kết thúc đoạn thơ là sự tuyệt vọng. Một tiếng thở dài chua chát hiện ra:

Ngàn dâu xanh ngắt một màu

Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai

      Thua cuộc, chua chát vì con người nhỏ bé hữu hạn làm sao thắng được thiên nhiên ngay trong văn bản mà mở rộng ra là những gì ngang trái của cuộc đời. Nhưng thất bại mà không cam chịu. Chứng là nỗi đau, nỗi nhớ của người thiếu phụ ở đây như một nỗi căm giận thét gào. Đó là sự phẫn nộ, căm giận chiến tranh phi nghĩa đã biến cuộc sống vợ chồng hạnh phúc trở nên chia lìa, xa cách như thế. Ý nghĩa nhân văn của đoạn thơ cũng là ở chỗ đó.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

phan tich tuc ngu ve thien nhien va lao dong san xuat

Phân Tích Tục Ngữ Về Thiên Nhiên Và Lao Động Sản Xuất | Văn Mẫu

(Văn mẫu lớp 7) – Em hãy phân tích Tục ngữ về thiên nhiên và lao động …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *