Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 8 / Phân Tích Truyện Cô Bé Bán Diêm Của An-Đéc-Xen | Văn Mẫu Lớp 8

Phân Tích Truyện Cô Bé Bán Diêm Của An-Đéc-Xen | Văn Mẫu Lớp 8

(Văn mẫu lớp 8) – Em hãy phân tích truyện Cô bé bán diêm của An-đéc-xen (Bài làm của học sinh Trịnh Minh Quân)

Đề bàiPhân Tích Truyện Cô Bé Bán Diêm Của An-Đéc-Xen Ngữ Văn Lớp 8.

phan tich truyen co be ban diem
Phân Tích Truyện Cô Bé Bán Diêm Của An-Đéc-Xen | Văn Mẫu Lớp 8

BÀI LÀM

     An-đéc-xen(1805-1875) là nhà văn Đan Mạch nổi tiếng với truyện kể cho trẻ em. Những tác phẩm của ông đã trở nên quen thuộc và gần gũi với bạn đọc khắp năm châu như: Cô bé bán diêm, Bầy chim thiên nga, Nàng tiên cá, Bộ quần áo mới cho hoàng đế,…Trong số đó phải kể đến câu chuyện “Cô bé bán diêm” là một tác phẩm nổi tiếng để thể hiện lòng cảm thông sâu sắc của tác giả đối với một em bé bán diêm có số phận bất hạnh, qua đó thấy được lòng nhân đạo của tác giả đối với những em bé nghèo khổ.

     Truyện của ông nhẹ nhàng, tươi mát, toát lên lòng thương yêu con người, nhất là những con người nghèo khổ, và niềm tin vào sự thắng lợi cuối cùng của điều tốt đẹp trên thế gian.

     Troạn trích Cô bé bán diêm có nghệ thuật kể chuyện hấp dẫn, các tình tiết được miêu tả, sắp xếp hợp lí, thủ pháp tương phản đối lập phát huy hiệu quả cao khiến cho cái chết của cô bé bán diêm rất thương tâm nhưng không bi thảm. Tác phẩm đan xen giữa mộng và thực tạo nên giá trị nhân văn cao cả: Hãy quan tâm tới số phận của những trẻ thơ bất hạnh.

Loading...

     Phần 1 của truyện kể về tình cảnh đáng thương của cô bé bán diêm với những chi tiết đối lập rõ nét : “Trời đông giá rét, tuyết rơi”, nhưng “cô bé đầu trần, chân đất” bước đi. Ngoài đường lạnh buốt và tối đen, nhưng “cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn”. Cô bé “bụng đói”, cả ngày chưa ãn uống gì, mà “trong phố sực nức mùi ngỗng quay”… Những chi tiết tương phản đó khiến người đọc thấy tình cảnh em bé thật tội nghiệp, đáng thương. Cái rét, cái đói, công việc kiếm sống giày vò, đày đoạ em. Em đã rét, đã khổ, có lẽ càng rét khổ hơn khi thấy mọi nhà rực ánh đèn. Em đã đói, có lẽ càng đói hơn khi ngửi thấy mùi ngỗng quay sực nức… Đi vào đoạn trích trong sách giáo khoa, từ câu mở đầu “Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn…” đến câu “… đôi bàn tay em đã cứng đờ ra”, người đọc thấy ngay tình cảnh khốn khó của cô bé. Nãm xưa, “khi bà nội hiển hậu của em còn sống”, “em được đón giao thừa trong căn nhà xinh xắn… có dây trường xuân bao quanh, em đã sống những ngày đầm ấm”. Giờ đây, giữa đêm giao thừa này, “em ngồi nép trong một góc tường, thu đôi chân vào người, mỗi lúc càng thấy rét hơn”… Đây cũng là hai hình ảnh tương phản, đối lập giữa hiện tại và quá khứ. Trước kia, cô bé được sống hạnh phúc bao nhiêu thì bây-giờ bơ vơ, côi cút bấy nhiêu. Cả nhà, chỉ có bà là người thương yếu em nhất, là chỏ dựa tinh thần vững chắc nhất giờ không còn nữa. Trước kia, đêm giao thừa, em được vui chơi quây quần trong nhà, giờ em phải bơ vơ ngoài phố kiếm sống. Mường tượng hình ảnh cô bé bán diếm côi cút, dói khổ giữa đêm giao thừa, ta chợt thấy nhớ mấy câu thơ trong bài Mồ côi của Tố Hữu: Con chim non rũ cánh Đi tìm tổ hơ vơ Quanh nẻo rừng hiu quạnh Lướt mướt dưới dòng mưa..
     Cảnh ngộ em bé Đan Mạch trong đêm giao thừa vẫn phải đi kiếm sống tuy có khác cảnh ngộ em bé Việt Nam mồ côi tìm mẹ, nhưng đọc văn, nhớ lại thơ, hình dung thân phận hai kiếp người thơ dại ấy, ai mà chẳng não lòng, rớm lệ 

     Phần hai (từ chà! giá quẹt một que diêm” đến “… Họ đã về chầu thượng đế”) kể về cuộc giao tranh giữa thực tế và mộng tưởng, qua đó làm nổi bật số phận bất hạnh và tâm hồn của cô bé.

     Giữa tình cảnh khổ sở vì đói rét, em bé nghĩ gì? Chỉ là một niềm ước mong hồn nhiên, đơn giản đến tội nghiệp: “Chà! Giá quẹt một que diêm mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ ? Giá em có thể rút một que diêm ra quẹt vào tường mà hơ ngón tay nhỉ ?”. Ngọn lửa của que diêm bùng lên trong niềm vui giản dị, trong trẻo của em bé. Trong ánh sáng kì diệu rực rỡ những sắc màu, em tưởng chừng như đang ngồi trước một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng. Trong lò, lửa cháy nom đến vui mắt và tỏa ra hơi nóng dịu dàng. Que diêm tắt, em bần thần cả người và nghĩ đến chuyện về nhà sẽ bị cha mắng.

    Que diêm thứ hai bùng cháy, em mơ được sống trong một mái nhà êm ấm có tấm rèm bằng vải màu, có một mâm cỗ sang trọng. Bàn ăn có khăn trải bàn tráng tinh có bát đĩa bàng sứ quý giá có ngỗng quay… Em đang bụng đói cật rét, nên em mơ thấy ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa và mang cả dao ăn, pliuốc-sét cám trên lưng, tiến về phía em…

    Que diêm thứ ba được quẹt lên. Em bé thấy hiện lên một cây Nô-en được trang trí lộng lẫy với hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi. Em giơ tay với về phía cây Nô-en thì diêm tắt. Em mơ thấy các ngọn nến bay cao lên mãi rồi biến thành những ngôi sao trên trời.

    Rét, người ta ccần hơi ấm. Đói, người ta cần miếng ăn. Trong bóng tối. người ta thèm ánh sáng. Những điều bình thường và hiển nhiên ấy đã được nhà văn thể hiện một cách hấp dẫn qua trí tưởng tượng phong phú,  ngộn nghĩnh và niềm khao khát tội nghiệp của trẻ thơ. Lò sưởi, bàn ăn, cây thông Nô-en, tất cả là gương mặt cụ thể của niềm mơ ước đang hiện ra trong ánh sáng lung linh những sắc màu cổ tích. Vì là mơ ước, là mộng tưởng nên tất cả chỉ là những ảo ảnh thoáng qua rồi vụt tắt trước thực tế phũ phàng. Nhưng dẫu sao, chúng cũng đem lại những khoảnh khắc hạnh phúc cho em bé.

     Que diêm thứ tư bùng cháy, ánh lửa xanh tỏa ra. Em bé mơ nhìn thấy rõ ràng bà em đang mỉm cười với em. Em bé nguyện cầu tha thiết: Cháu van bà, bà xin Thượng đế chí nhân cho cháu về với bà… Lần này, em bé không hoàn toàn chìm trong mộng tưởng mà chỉ ở trong trạng thái nửa thực nửa mơ. Em vẫn biết rằng khi diêm tắt thì bà cũng biến đi mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây Nô-en ban nãy. em bé biết rằng bà đã về với thượng đế chí nhân nhưng lại van bà xin Thượng đế chí nhân cho cháu về với bà. Và em tin rằng chắc người không từ chối đâu. Thật xót xa khi nghĩ rằng giữa cuộc đời khổ sở và cô đơn, em khao khát tình thương và vẫn tin vào lòng nhân từ, tin vào điều tốt đẹp. Em chỉ tthực sự sống trong tưởng tượng với hình ảnh người bà hiền hậu đã mất từ lâu. Bà nội là tình thương, là niềm an ủi, là chỗ nương tựa tinh thần duy nhất của em, cho nên lúc này em rất sợ bà bỏ đi. 

 

     Em bé quẹt hết cả bao diêm. Diêm nối nhau chiếu sáng. Đêm càng khuya càng rét, tuyết càng phủ dày mặt đất. Em bé chập chờn trong mơ. Em thấy bà em hiện lên to lớn và đẹp lão. Bà nội cầm tay em, hai bà cháu về chầu Thượng đế. Hình ảnh bà nội to lớn và đẹp lão phải chăng là biểu tượng của tình thương lớn lao và đẹp đẽ ! Cái chết của em được miêu tả bằng một hình ảnh đẹp tuyệt vời như huyền thoại: “Bà cụ cầm lấy tay em, rồi hai bà cháu vụt bay lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét, đau buồn nào đe dọa họ nữa. Họ đã về chầu thượng đế”.

     Bằng tất cả tình yêu thương của mình, nhà văn muốn miêu tả sự ra đi của em như một sự từ bỏ cuộc đời đầy những đau khổ và thiếu tình thương để đến với thế giới của tình thương. Phần còn lại của truyện kể về cái chết thương tâm của em bé bán diêm. Hình ảnh em bé bán diêm thật thương tâm: ở một xó tường, chết vì giá rét trong đêm giao thừa, ngồi giữa những bao diêm, trong đó có một bao đã đốt hết nhẵn. Nhưng dường như chẳng có ai xúc động, người ta chỉ thản nhiên bảo nhau: “Chắc nó muốn sưởi cho ấm”. Chỉ có nhà văn thông cảm và yêu thương em nên mới miêu tả thi thể em với đôi má ửng hồng và đôi môi đang mỉn cười. Nhà văn còn hình dung ra cả niềm hạnh phúc của em trong cảnh huy hoàng kì diệu: Hai bà cháu bay lên để đón lấy những niềm vui đầu năm.

     Hi vọng rằng, sang thế giới bên kia, em sẽ được gặp bà nội, sẽ được sống trong yêu thương và hạnh phúc. Sẽ không có đói rét, mắng chửi, đánh đập dành cho em như lúc em bé bán diêm còn sống. Những que diêm đóng vai trò tựa như những cây đũa thần màu nhiệm, chúng thắp lên những ước mơ và mở ra những thế giới kì diệu của em. Truyện kết thúc, nhưng để lại trong lòng người đọc biết bao dư ba.

Spread the love
Loading...

Check Also

Cảm nhận của em về bài thơ khi con tu hú của tố hữu

Cảm nhận của em về bài thơ khi con tu hú của tố hữu | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 8) – Em hãy nêu cảm nhận về bài thơ Khi con tu hú …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *