Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / Phân tích tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long | Làm văn mẫu

Phân tích tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Em hãy phân tích tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long

(Bài làm của học sinh Đỗ Đăng Bình)

Đề bàiPhân tích tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long

BÀI LÀM

      Mỗi lần có dịp ghé thăm Sa Pa hay nhìn thấy những hình ảnh tuyệt đẹp của thành phố du lịch này trên màn ảnh nhỏ, người đọc lại nghĩ ngay đến Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành long. Thiên truyện đã đưa chúng ta được làm quen với những người lao động bình thường nhưng hết sức phi thường trong cuộc sống.

Loading...

     Truyện Lặng lẽ Sa Pa có bốn nhân vật: bác lái xe, ông họa sĩ, cô kĩ sư và anh thanh niên. Họ thuộc hai thế hệ già và trẻ, nghề nghiệp khác nhau nhưng ở họ lại có nhiều điểm rất gần gũi mà trước hết là những nét đẹp trong suy nghĩ, trong thái độ với cuộc sống, với công việc và với những người khác. Những nhân vật ấy đều không được Nguyễn Thành Long đặt tên. Điều này hẳn không phải là không có dụng ý của tác giả: Nhà văn muốn thể hiện rằng họ là những con người bình thường, bình dị trọng một cuộc gặp gỡ bất ngờ trên hành trình của một chuyến xe khách, như là chúng ta có thể gặp những con người như thế ở nhiều nơi trên đất nước. Những nhân vật trong truyện ít nhiều đều có màu sắc lí tưởng, nhưng họ cũng là hình ảnh những con người mang vẻ đẹp của một thời kì lịch sử.

phân tích tác phẩm lặng lẽ sa pa

     Nhân vật chính của truyện – anh thanh niên – chỉ xuất hiện trong chốc lát nhưng vẫn là điểm sáng nổi bật nhất của bức tranh mà tác giả đã tập trung khắc họa. Để chuẩn bị cho sự xuất hiện của anh, tác giả đã qua lời bác lái xe để giới thiệu về anh: hai mươi bảy tuổi, người cô độc nhất thế gian, một mình trên trạm khí tượng ở đỉnh núi cao hai ngàn sáu trăm mét, rất "thèm người"… Cách giới thiệu ấy đã gây được hứng thú và chuẩn bị tâm thế cho nhân vật ông họa sĩ và cô kĩ sư trước cuộc gặp gỡ. Khi xe dừng, người thanh niên xuất hiện với dáng vẻ nhanh nhẹn, tự nhiên và vóc dáng hơi nhỏ bé dường như không có gì đặc biệt. Sức thu hút của anh chính là ở thái độ và những suy nghĩ về công việc và cuộc sống của một người một mình ở giữa lặng lẽ của thiên nhiên. Cái mà tác giả muốn làm nổi bật ở nhân vật này không phải là những công việc khó khăn đòi hỏi phải có tinh thần trách nhiệm cao, mà là một hoàn cảnh sống và làm việc đặc biệt: Một mình trên đỉnh núi cao Yên Sơn quanh năm chỉ có mây phủ, chỉ có cái lặng lẽ mênh mang của cỏ cây, mây núi. Cái khó khăn, thách thức lớn nhất với anh chính là sự cô độc. Cái gì đã giúp anh vượt qua được hoàn cảnh ấy?

     Trước hết, đó là ý thức trách nhiệm và tình yêu đối với công việc. Công việc của anh là "đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn động mặt đất, dự vào việc báo trước thời tiết hằng ngày, phục vụ sản xuất, phục vụ chiến đấu". Anh hiểu rõ công việc thầm lặng của mình là cần thiết và có ích cho mọi người, nó gắn liền anh với mọi người và cuộc sống chung của đất nước. Anh yêu công việc của mình: "Công việc của cháu gian khổ thế đấy, chứ cất nó đi, cháu buồn đến chết mất".

      Nét đẹp ở nhân vật này không phải chỉ là cách sống có lí tưởng mà còn ỏ những suy  nghĩ sâu sắc về công việc và cuộc sống. Chẳng hạn, về sự cô độc, anh đã nghĩ: "Hồi chưa vào nghề, những đêm bầu trời đen kịt, nhìn kĩ mới thấy một ngôi sao xa cháu cũng nghĩ ngay ngôi sao kia lẻ loi một mình. Bây giờ làm nghề này cháu không nghĩ như vậy nữa. Và, khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được? Huống chi việc của cháu gắn liền với việc của bao anh em, đồng chí dưới kia". Còn đây là vễ nỗi "thèm người" – như cách nói của người lái xe – anh nghĩ: "Còn người thì ai mầ chả "thèm" hở bác? Mình sinh ra là gì? Mình đẻ ở đâu? Mình vì ai mà làm việc?". Những nỗi "nhớ người", với anh, quyết không thể là "nỗi nhớ phồn hoa đô thị".

     Trong cuộc sống lẻ loi của mình, anh còn tìm thấy một nguồn vui, đó là sách, mà anh thấy lúc nào đọc cũng như có người bạn để trò chuyện.

     Chính vì tất cả những điều trên mà cuộc sống của người thanh niên ấy giữa núi cao mây mù không buồn tẻ. Anh tổ chức cuộc sống của mình ở trạm khí tượng thật ngăn nắp và chủ động: trộng hoa, nuôi gà, đọc sách ngoài những giờ làm việc và có mối giao lưu thân thiết với bác lái xe, những cuộc gặp gỡ với mọi người. Ở người thanh niên ấy còn có một nét rất đáng mến nữa là sự cởi mở, chân thành với mọi người, khao khát được gặp gỡ, trò chuyện với những người khác. Tình thân của anh với bác lái xe, thái độ ân cần, nhiệt thành, sự săn sóc chu đáo của anh với ông họa sĩ và cô kĩ sư mới lần đầu gặp gỡ đã nói lên nét đáng mến ấy của anh.

     Trong truyện, ngoài nhân vật anh thanh niên, các nhân vật phụ khác không chỉ tham gia vào câu chuyện, làm cho rõ nét hơn nhân vật chính mà còn làm phong phú và sâu hơn cho chủ đề của truyện. Trong số đó, đáng chú ý nhất là nhân vật ông họa sĩ già. Tác giả đã hầu như "nhập" vào cái nhìn và tâm trạng của nhân vật này để trần thuật, bao gồm cả quan sát, miêu tả và suy ngẫm, bình luận. Qua cái nhìn của ông họa sĩ, chân dung nhân vật chính như được hiện ra rõ nét hơn, đẹp hơn và khơi gợi những suy ngẫm về cuộc đời, con người và nghệ thuật.

phân tích tác phẩm lặng lẽ sa pa

      Ngay những phút đầu gặp gỡ với người thanh niên, bằng sự từng trải của một người nghệ sĩ, ông xúc động đến bối rối vì đã bắt gặp một điều thật là mà ông vẫn ao ước được biết, một nét thôi đủ khẳng định tâm hồn, khơi gợi ý sáng tác. Và với ông, "người con trai ấy đáng yêu thật, nhưng làm cho ông nhọc quá" với những điều làm cho người ta suy nghĩ về anh và về những điều anh suy nghĩ. Và đúng như người họa sĩ đã nghĩ:"Những điều suy nghĩ đúng đắn bao giờ cũng có những vang âm, khơi gợi bao điều suy nghĩ khác trong óc người khác". Ví như, từ câu chuyện với người thanh niên , ông họa sĩ đã suy nghĩ về nghệ thuật với cả sức mạnh và sự bất lực của nó so với cuộc đời, về con người và mảnh đất Sa Pa.

     Còn với cô kĩ sư trẻ mới ra trường thì cuộc gặp gỡ với anh thanh niên cùng với những điều anh kể lại đã khiến cô bàng hoàng, "cô hiểu thêm cuộc sống một mình dũng cảm tuyệt đẹp của người thanh niên, về cái thế giới những con người như anh". Quan trọng hơn, cô hiểu và tin hơn về con đường mà cô đã lựa chọn.

     Như vậy, qua cảm xúc và suy nghĩ của các nhân vật khác, hình ảnh người thanh niên như được soi rọi dưới một ánh sáng trong trẻo và rực rỡ khiến nó như đẹp hơn, ánh lên nhiều màu sắc hơn. Đó là cái thủ pháp mà người xưa gọi là "vẽ mây để nảy trăng". 

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

nghị luận về lòng tự trọng

Suy nghĩ về lòng tự trọng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Suy nghĩ về lòng tự trọng (Bài làm của học …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *