Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Phân tích nhân vật viên quản ngục trong chữ người tử tù | Văn mẫu

Phân tích nhân vật viên quản ngục trong chữ người tử tù | Văn mẫu

(Văn Mẫu lớp 10) – Em hãy Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù Của Nguyễn Tuân

(Bài phân tích của bạn Bùi Lan, lớp 11, Hà Nội).

Đề bài: Phân tích nhân vật viên quản ngục trong chữ người tử tù

Bài Làm

“ Chữ người tử tù” chính là một tác giả xuất sắc nhất của Nguyễn Tuân, trong tác phẩm người đọc thường quan tâm đến nhân vật Huấn Cao bức tượng đài trung tâm củ tác phẩm mà quên đi nhân vật đóng vai trò không nhỏ đến giá trị độc đáo của thiên truyện ngắn này.

Viên quản ngục không phải là người đứng đầu của bộ máy, nếu ông đại diện cho chế độ phong kiến lúc bấy giờ còn chấp nhận được. Khi nghe thầy thơ lại buột miệng nói "Chuyện triều đình quốc gia… nhỡ lại vạ miệng thì khốn" ông sợ người đời biết sẽ mang tội chết, bởi chính ông cũng chỉ là một viên quan coi ngục, hèn mọn.

Huấn Cao khi nghe bọn lính lệ nhắc đến hai từ “ đế tâm” ông hiểu nhưng ông không làm như thế, bởi vì người đó là Huấn Cao là một người sở hữu báu vật. Huấn cao còn là người ông hằng kính trọng, ông sao dám giở những chiêu trò bì ổi đó được, thực sự ông không có mưu mô thủ đoạn gì cả. Hành động của ông khi dâng rượu thịt của viên quản ngục cũng chỉ xuất phát từ trong lòng, không mong muốn những ngày cuối cùng của cuộc đời mà Huấn Cao lại phải chịu nhiều cực khổ.

Loading...

Phân tích nhân vật viên quản ngục trong chữ người tử tù

Ông muốn có chữ của Huấn Cao đây cũng không phải là sự thèm khát, mà là ước nguyện của ông, hai từ này hoàn toàn khác xa nhau về ngữ cảnh, ít nhất đối với bài “ Chữ người tử tù”. Tác giả luôn xây dựng cho nhân vật người quản ngục hình ảnh giữa chốn ngục tối vẫn nung nấu được sở nguyện cao quý như vậy.

Là quản ngục nhưng cũng không có nghĩa là trong tù ông có đủ quyền sinh sát, vì vậy khi trải kuaj cho Huấn Cao viết chữ, ông đã không mở cùm gông, thêm nữa nhà lao là nơi tai mắt rất nhiều, sự việc có bị bại lộ thì cũng sẽ đem thêm trọng tội cho cả ba người.

Tác giả nói đến “ Huấn Cao cổ đeo gông, chân vướng xiềng đang dậm tô nét chữ” là muốn khẳng định sự bất tử của cái tài cái đẹp cho dù ở bất cứ hoàn cảnh nào. Nét chữ này ra đời trong khi “ cố vướng gông, chân vướng xiềng” đây cũng là nét chữ ra đời trong tư thế mà tác giả nói đến.

Huấn Cao đã dành những giây phút cuối của cuộc đời mình để sáng tạo nên cái đẹp, để cái đẹp bất tử nói những lời khuyên cuối cùng dành cho người mà ông coi như người bạn tri kỉ. Có thể nói rằng nhân vật người quản ngục là một con người có sở nguyện cao quý, con người thức tỉnh, con người vang bóng một thời.

Spread the love
Loading...

Check Also

suy nghĩ về ý kiến thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật

Suy nghĩ về ý kiến Thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy nêu suy nghĩ về ý kiến của nhà thơ, …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *