Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / Phân tích nhân vật ông Sáu trong tác phẩm Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng | Văn mẫu

Phân tích nhân vật ông Sáu trong tác phẩm Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Em hãy phân tích nhân vật ông Sáu trong tác phẩm Chiếc lược ngà – Nguyễn Quang Sáng 

(Bài làm của học sinh Đặng Thủy Vân)

Đề bài: Phân tích nhân vật ông Sáu trong tác phẩm Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng

BÀI LÀM

       Nguyễn Quang Sáng là cây bút viết nhiều thể loại: truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch bản phim. Sáng tác của ông chủ yếu tập trung viết về cuộc sống và con người Nam Bộ. Truyện ngắn Chiếc lược ngà được viết năm 1966, khi cuộc chiến tranh chống Mỹ đang diễn ra ác liệt. Nhưng nhà văn không viết về cái khốc liệt đó của chiến tranh, lấp lánh sau từng trang sách của ông là tình cảm cha con thiêng liêng, cao cả. Tình cảm ấy được thể hiện thật cảm động qua hình ảnh người cha, nhân vật chính của truyện – anh Sáu.

Loading...

      Anh Sáu – người cha – một cán bộ cách mạng tham gia kháng chiến, xa nhà đã hơn bảy năm. Lúc anh đi, năm 1946, đứa con đầu lòng và cũng là đứa con duy nhất của anh "chưa đầy một tuổi". Anh là người con thứ sáu trong gia đình, và anh cũng tên Sáu. Trong suốt những năm anh đi chiến trường, chị Sáu có đến thăm anh mấy lần, nhưng tuyệt nhiên không đưa bé Thu đi cùng vì sợ đường sá chiến tranh nguy hiểm. Thế nên, trong khoảng thời gian đằng đẵng ấy, anh chỉ biết ngắm con qua tấm ảnh, và trong thâm tâm anh vẫn  luôn mong muốn được gặp đứa con gái bé bỏng của mình, được ôm nó vào lòng mà yêu thương nó.

Phân tích nhân vật ông Sáu trong tác phẩm Chiếc lược ngà

       Khi được về phép ba ngày, anh đã có cơ hội để thể hiện tình cảm cha con với bé Thu, "Cái tình người cha cứ nôn nao trong người anh". Khi xuồng vào bến, nhìn thấy đứa bé, đoán biết đó là Thu, con mình, anh đã không dấu nỗi sự vui mừng, sự háo hức của người cha xa nhà lâu ngày muốn được gặp con. Anh gọi to tên con, tiến về phía nó, khom người, giang tay ra để đón con. Trong giây phút gặp gỡ ấy, anh không kìm được sự xúc động, giọng anh run run. Chỉ bấy nhiêu cử chỉ, dáng vẻ, động tác ấy thôi đã đủ khiến người đọc hiểu tấm lòng của anh dành cho con như thế nào. Thật xúc động biết bao !

       Nhưng một tình thế bất ngờ xảy ra, trái với dự đoán và sự mong chờ của anh, bé Thu đã ngơ ngác lạ lùng nhìn anh, và chạy vụt đi gọi mẹ. Vì giờ đây, trên mặt anh đã có một vết thẹo dài bên má phải – di chứng của cuộc chiến tranh ác liệt, mỗi lần xúc động thì vết thẹo ấy "đỏ ửng lên, giần giật, trông rất dễ sợ". Ngày đoàn tụ trong mong ước của anh Sáu đã biến thành ngày của nỗi buồn, nỗi đau.

      Trong ba ngày anh Sáu ở nhà, "chẳng đi đâu xa, lúc nào cũng vỗ về con. Nhưng càng vỗ về con bé càng đẩy ra. Anh mong được nghe một tiếng "ba" của con bé, nhưng con bé chẳng bao giờ chịu gọi". Người cha ít nói, chỉ biểu hiện bằng hành động. Anh chỉ nhìn con khe khẽ lắc đầu. Có lẽ "vì khổ tâm đến nỗi không khóc được nên anh đành cười vậy thôi". Đến một tình thế khó khăn nhất là nồi cơm đang sôi cần chắt nước nhưng bé Thu vẫn nhất quyết không gọi anh là ba để anh giúp. Rồi một cử chỉ quan tâm, chăm sóc của người cha dành cho con là gắp thức ăn vào bát, con bé cũng không chịu nhận. Câu chuyện được kể dần tăng thêm nỗi thương cảm của người đọc đối với cái tình trớ trêu của người cha. Ngay cả khi anh Sáu không nén được giận đã vung tay đánh con thì ta vẫn hiểu là tình thế bị dồn nén quá sức.

     Thiệt thòi tình cảm cha con của người lính trong chiến tranh là quá lớn, họ chấp nhận, vì sự nghiệp giải phóng dân tộc mà hi sinh. Ai không ao ước một ngày được đoàn tụ bên gia đình, song chính tình cảm mãnh liệt ấy của anh Sáu mới làm nổi bật khía cạnh sự mất mát, hi sinh tình cảm gia đình đáng trân trọng của những người lính đi chiến đấu chống giặc ngoại xâm.

       Thật cảm động và bất ngờ vì đến lúc chia tay người thân ra đi, anh Sáu dù muộn nhưng đã nhận được tình cảm của con dành cho mình. Thật may vì bé Thu đã kịp hiểu chuyện, hiểu ra căn nguyên của vết thẹo trên mặt ba nó, để chịu gọi anh Sáu một tiếng là Ba. Trong giờ phút chia tay cảm động, quyến luyến ấy, chắc hẳn anh rất muốn ôm hôn con nhưng lại sợ nó hét và bỏ chạy như cái lần mà anh trở về. Nên anh "chỉ dám nhìn nó với đôi mắt trìu mến lẫn buồn rầu". Có thể nói, người cha rất đau khổ, buồn rầu vì sự hiểu lầm của đứa con bé bỏng, song không muốn làm tổn thương tâm hồn con một lần nữa nên anh chỉ khe khẽ chào con. Đến lúc này, tình cha con bùng nổ trong tâm hồn bé Thu, khiến bé trở thành người chủ động, người cha bất ngờ quá, thành ra bị động. Thu không chỉ gọi ba, mà còn ôm hôn ba, ôm chặt lấy ba và nhất quyết không cho ba đi. Đối với anh Sáu hay bất cứ một người cha nào, thì nói thêm bất cứ lời nào cũng là không cần thiết nữa, tình cảm của con dành cho mình, đã là quá lớn lao !

Phân tích nhân vật ông Sáu trong tác phẩm Chiếc lược ngà

      Trong những đêm nằm rừng, anh Sáu bây giờ lại có thêm một tâm trạng. Nếu trước khi về, anh thường xem ảnh con, mơ ngày đoàn tụ thì bây giờ, "lúc nhớ con anh lại cứ ân hận vì sao mình lại nỡ đánh con. Nỗi khổ đó cứ giày vò anh". Rồi anh kiếm được khúc ngà voi "mặt anh hớn hở như đứa trẻ bắt được quà". Tình cha con thân thiết lặn sâu sau cái bề ngoài bình tĩnh, ít nói của người cha, nhưng hành động, việc làm thì lại nói lên được nhiều điều. Anh đã tìm được khúc ngà voi để làm lược cho con gái. Con chỉ đòi mua cho con cây lược, nhưng anh muốn tự tay mình làm cho nó như để gửi gắm tất cả tình yêu thương của mình dành cho con. Dương như, trong khi làm cây lược từ ngà voi ấy, người cha được đối diện cùng con, tâm sự cùng con và quan trọng nhất là bớt đi được nỗi ăn năn, day dứt vì đã nóng nảy đánh con. Rồi anh Sáu lại tẩn mẩn khắc lên cây lược dòng chữ yêu thương dành cho con gái nhỏ bé của mình.  Anh Sáu dồn tình yêu thương con vào cây lược ngà mà anh làm rất công phu, trau chuốt. Cây lược lại khiến nah mong sớm được gặp con. Đó là ý nghĩa "đạo cụ" của cây lược trong việc khắc họa hình ảnh người cha thương yêu con.

      Nhưng người cha rất mực thương yêu con ấy đã vĩnh viễn không thể trở về để trao tận tay tới con gái cây lược ngà mà anh đã tự tay làm đó. Trong giờ phút ấy, anh chỉ biết trao cây lược cho người đồng đội, đó là lời trăng trối cuối cùng của một người cha khao khát được sống, được thể hiện tình cha con qua cử chỉ chăm sóc gián tiếp – dồn tình yêu thương con vào cây lược ngà. Anh Sáu chỉ nhắm mắt xuôi tay khi người đồng đội hứa sẽ trao cho bé Thu cây lược. Một cái chết thật anh hùng và cảm động.

     Nhân vật anh Sáu và bé Thu đã thực sự hát lên bài ca ca ngợi tình cảm cha con tuyệt đẹp của con người Việt Nam trong chiến tranh. Truyện cho hậu thế bài học về việc phải hiểu và biết trân trọng những hi sinh mất mát mà thế hệ cha anh chúng ta đã trải qua để có được cuộc sống hòa bình như ngày hôm nay. 

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

nghị luận về lòng tự trọng

Suy nghĩ về lòng tự trọng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Suy nghĩ về lòng tự trọng (Bài làm của học …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *