Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Phân tích nhân vật huấn cao trong tác phẩm chữ người tử tù | Làm văn mẫu

Phân tích nhân vật huấn cao trong tác phẩm chữ người tử tù | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy phân tích nhân vật Huấn Cao trong truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

(Bài làm của học sinh Thu Hương)

Đề bàiPhân tích nhân vật huấn cao trong tác phẩm chữ người tử tù

BÀI LÀM

       Nguyễn Tuân là một nghệ sĩ tài hoa. Mỗi tác phẩm cửa ông là đều là những trang văn tài hoa và hấp dẫn, Trọng số đó, ngoài những tùy bút, truyện ngắn Chữ người tử tù cũng là một thành công lớn của ông. Đặc biệt tác phẩm thành công nhất ở nghệ thuật xây dựng hình tượng nhân vật Huấn Cao.

Loading...

       Huấn Cao là một con người tự trọng, sống hiên ngang bất khuất, không có sức mạnh quyền thế, bạc vàng nào có thể khuất phục Huấn Cao… Những con người chọc trời khuấy nước, đếm trên đầu ngón tay, người ta cũng chẳng còn biết nữa.. Một con người khẳng khái như vậy còn sợ gì cường quyền hay tham gì tiền bạc? Là một kẻ tù nhưng ông vẫn hiệ lên với khí chất cao ngạo , anh hùng. Huấn Cao bị bắt giam sở dĩ là do dấy quan khởi nghĩa chống lại triều đình phong kiến mục nát. Do đó trong mắt người đọc, Huấn Cao vẫn là một vị anh hùng cứu giúp nhân dân, là một đấng nam nhi được nể phục, kính trọng.

      Giữa chốn lao tù Huấn Cao còn được biết đến với danh “ cái người mà ở tỉnh Sơn  đã khen cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp”. Những kẻ sĩ có chữ đẹp luôn được sùng bái và ngưỡng mộ như vậy, huống gì một anh hùng nhân dân lại mang trên mình vẻ đẹp cao quý được người quý trọng như Huân Cao. Con chữ của Huấn Cao còn thể hiện cả một hoài bão đời người chính bản thân ông. Chữ của ông xin được cũng khó bởi cả đời ông mới chỉ viết hai bức tứ bình tặng người bạn thân. Chữ đã đẹp, xin khó do tính Huấn Cao rất khoảnh, ông muốn cho chữ những người thực sự am hiểu về con chữ, về nghệ thuật chứ không cần sự ngưỡng mộ phù phiếm, danh vọng mua bằng tiền của bao kẻ thầm mong có được con chữ của ông. Bởi ông ý thức được giá trị chữ của mình, ý thức được giá trị của cái đẹp, của nghệ thuật chân chính.

       Ngay từ lúc bước chân vào chốn lao tù, Huấn Cao đã thể hiện rõ nét tính cách hiên ngang, không sợ chết của mình. Khi nơi ở chốn lao tù sinh ra chấy rận bám trên gong cổ, tay Huân Cao đã đứng lên nói muốn dỗ gong, mây tên lính tưởng ông định làm gì liền ra vẻ khinh thường nói ông “ Các người chả phải làm trò nữa. Mai mốt chi đây sẽ có người sành sỏi dẫn các người ra làm trò cười ở pháp trường. Bấy giờ tha hồ mà tập. Đứng dậy không ông phết cho mấy hèo bây giờ”. Lời dọa nạt như một lẽ thường tình nơi ngục tù chẳng thể tác động đến nỗi sợ trong con người tử tù này, Hay nỗi sợ vốn chẳng còn trong người ông mà thay vào đó là khí phách hiên ngang? “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thanh gông xuống thềm đá đánh thuỳnh mộ cái”- hành động Huấn Cao dỗ gông trước mặt lính canh ngục cho thấy sự khinh thường coi rẻ những lời dọa dẫm kia của chúng. Còn viên quản ngục lại đối đãi với Huấn Cao rất nhiệt tình thân thiện, hắn nhìn ông bằng ánh nhìn biệt nhưỡng nhân tài. Bởi lẽ quản ngục cũng là một người biết đến cái tài của Huấn Cao, yêu con chữ, yêu cái đẹp và khao khát có được chữ ông Huân như có vật báu treo trong nhà. Mặc cho viên quan ngục có chăm soc mình ân cần, đặc biệt đến đâu thì Huấn Cao vẫn chi điềm nhiên hưởng thụ rượu thịt như thú vui lúc bình sinh bên ngoài ngục tù. Thậm chí Huấn Cao còn thẳng thắn xua đuổi mắng viên quản ngục khi quản ngục vào thăm ông. Khi mà quản ngục có ý tốt tới thăm và ngỏ ý muốn giúp đỡ Huấn Cao trong những ngày cuối đời thì ông vẫn nhìn những kẻ cai trị ngục tù nơi này với con mắt khinh thường, thơ ơ. Bởi lẽ trong tù ngục luôn lấy quyền hành để chèn ép tù nhân, đánh đạp hành hạ, những thủ đoạn tiểu nhân không lường trước được do đó Huấn Cao không tin tưởng một ai ngoài những người bạn tù của mình. Ông đã trả lời viên quản ngục rằng : Người hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn một diều. Là nhà người đừng bao giờ đặt chân vào đây. Khi nói những lời lẽ đầy ý  mỉa mai, khinh thường ấy, Huấn Cao đã nghĩ ngay đến sự tức giận rồi đòn roi vọt giáng xuống người ông khi giám đắc tội với người cầm quyền chốn lao tù này. Thế nhưng mọi chuyện lại xảy ra nằm ngoài dự đoán của ông. Những ngày sau dó rượu thịt vẫn được đưa đến phòng giam của ông đều đặn và viên quản ngục cũng không xuất hiện nữa. Huấn Cao quả thực là anh hùng đầu đội tròi chân đạp đất chẳng sợ hiểm nguy rình rập, quyết giữ danh tiết trong sạch cho bản thân mình, thẳng thắn mắng kẻ làm quan cho triều đình mục nát lúc bấy giờ.

      Không chỉ có vẻ đẹp tài năng, tính khí anh hùng mà Huấn Cao còn khiến người đọc cảm phục hơn ở tấm thiên lương trong sáng của ông. Khi biết con người thật của viên quản ngục qua lời thuật lại của thầy thơ lại, Huấn cao lặng nghĩ một lát rồi mỉm cười nói với thầy thơ lại :” Về nói với chủ của ngươi, tối nay, lúc nào lính canh về trại nghỉ, thì đem lụa, mực, bút và một bó đuốc xuống đây ta cho chữ… Thiếu chút nữa ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. Điều đó cho thấy Huấn Cao trân trọng con người yêu cái đẹp, cảm nhận được giá trị của cả quá trình sáng taho cái đẹp chứ không phải riêng kết quả của việc sáng tác cái đẹp. Vốn quý chữ là thế, vốn chẳng bao giờ ép mình cho chữ vì quyền thế bao giờ nhưng ông lại cho chữ Viên quản ngục. Đấy là ông thấy được “thanh âm trong trẻo chen lẫn giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”. Ông quý trọng cái đẹp, trân trọng, nâng niu cái đẹp cái tài của người. Huấn Cao còn khuyên nhủ thầy Quản nên đổi chỗ ở, bỏ nghề đang làm đi để về sống với sự thiện lương vốn có. Tất cả những suy nghĩ và hành động của Huấn Cao đủ để cho thấy sự nghĩa khí trong cái hiên ngang của một bậc anh hùng.

Phân tích nhân vật huấn cao trong tác phẩm chữ người tử tù

       Đọc tác phẩm Chữ người tử tù, phải chăng bạn cũng sẽ cảm thấy được sư rực rỡ của khung cảnh cho chữ “xưa nay chưa từng có”. Đó là khoảnh khắc hợp nhất của thiên lương, khí phách và tài hoa. Nguyễn Tuân đã xây dựng một khung cảnh đầy dụng ý nghệ thuật. Với thủ pháp đối lập, Nguyễn Tuân đã vẽ nên hình ảnh tương phản giữa bóng tối và ánh sáng, giữa sự bẩn thỉu, nhơ nhớp của nhà tù với sự thiện lương, trong sáng và khí phách của con người; giữa chậu mực thơm, khuôn lụa trắng với bức tường đây mạng nhện… Trong cảnh cho chữ ấy, có thể thấy rằng, pháp luật và uy quyền của nhà tù đã bị khuất phục trước cái đẹp, cái thiện. Huân Cao cao ngạo cầm bút viết những con chữ vuông vắn mang trong mình hoài bão cả một kiếp người quân tử quang minh chính đại, hiên ngang. Còn viên quản ngục lại yên lặng, có lẽ là phải nín thở , thầm phục trong lòng Huấn Cao dích thực là người hắn mong muốn được gặp, được xin con chữ quý giá. Trong phòng giam Huấn Cao không còn là người tử tù, thầy Quản không còn là Viên quản ngục nữa mà họ đã trở thành những con người cùng hướng về cái đẹp và biết trân trọng cái đẹp. Ở nơi ấy, cái ác, cái xấu đã phải nhường bước cho cái đẹp, cái thiện.

       Huấn Cao là một đứa con tinh thần đẹp và đầy tinh xảo trong tổng thể bức tranh về những “đấng tài hoa” của Nguyễn Tuân. Bởi Nguyễn Tuân là nhà văn đi tìm cái đẹp và viết về cái đẹp. Huấn Cao và chữ của Huấn Cao chính là nét đẹp đặc sắc mà nhà văn muốn truyền tải đến người đọc.

Spread the love
Loading...

Check Also

suy nghĩ về ý kiến thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật

Suy nghĩ về ý kiến Thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy nêu suy nghĩ về ý kiến của nhà thơ, …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *