Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Phân Tích Hình Ảnh Đoàn Tàu Trong Tác Phẩm Hai Đứa Trẻ |Thạch Lam

Phân Tích Hình Ảnh Đoàn Tàu Trong Tác Phẩm Hai Đứa Trẻ |Thạch Lam

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy phân tích hình ảnh đoàn tàu trong Hai đứa trẻ của nhà văn Thạch Lam (Bài làm của học sinh Hương Nhi)

Đề bàiPhân Tích Hình Ảnh Đoàn Tàu Trong Tác Phẩm Hai Đứa Trẻ của Thạch Lam.

BÀI LÀM

        Thạch Lam là nhà văn tiêu biểu của Văn học lãng mạng Việt Nam. Ông nổi tiếng là một cây bút truyện ngắn xuất sắc. Tác phẩm của ông có cốt truyện đơn giản và chủ yếu đi sâu vào nội tâm nhân vật miêu tả và khai thác những rung động nhỏ bé tinh tế nhất của mỗi nhân vật. Đặc biệt truyện của Thạch Lam còn có những hình ảnh vô cùng gần gũi thân thuộc nhưng chính sự giản dị ấy đã gợi lên ngụ ý ý nghĩa của tác phẩm. Hai đứa trẻ – tác phẩm được Thạch Lam viết có chi tiết hình ảnh đoàn tàu đầy sáng tạo và đặc sắc đã đem đến cho đọc giả bao suy nghĩ thấu tháo, chân lí của cuộc sống người dân Việt trước Cách mạng tháng Tám 1945.

phan tich hinh anh doan tau trong tac pham hai dua tre
Phân Tích Hình Ảnh Đoàn Tàu Trong Tác Phẩm Hai Đứa Trẻ |Thạch Lam

        Truyện ngắn Hai đứa trẻ là một truyện nhưng lại khác thường ở chỗ là truyện nhưng không có cốt truyện. Câu chuyện kể về chị em Liên và An sống trong cái xóm nhỏ bên đường ray tàu. Đây là một phố huyện nghèo. Những người nơi đây kiếm sống bằng nhưng công việc đồng lương không đáng là bao nhiêu, phải nói là đồng lương chết đói : những đứa trẻ bới rác, mẹ con chị Tí hàng nước, bà cụ Thiđiên say rượu, bác phở Siêu, vợ chồng con cái nhà xẩm mù… Cuộc sống thiếu thốn ngày này kéo dài qua ngày khác, năm tháng lê thê mà nghèo vẫn hoàn nghèo.  Những con người chìm trong khung cảng ngày tàn rồi lụi tắt hẳn càng làm tăng thêm vẻ cô tịch, quạnh hiu, buồn man mác. Bên cạnh cảnh ngày tàn, chợ tàn là những kiếp người tàn tạ: chị Tí với hàng nước sơsài, bác Siêu với gánh phở bập bùng ánh lửa, gia đình bác xẩm mù với mảnh chiếu trải ra đất… Tất cả đều thoáng hiện, đơn điệu, lặng lẽ, rồi bị nhấn chìm trong bóng tối. Cảnh chiều buông, đêm đến được tác giả miêu tả để làm nền cho hình ảnh đoàn tàu xuất hiện.

        Chờ đợi đoàn tàu là một niềm vui, hạnh phúc của người dân nơi đây, bao gồm cả chị em Liên An. Mọi người trông đón đoàn tàu, đợi những người khách ghé qua mua vài thứ lặt vặt giúp cửa hàng quán nước của họ bớt hiu quạnh, ế khách quanh năm. Nếu mọi người là mong muốn được kiếm thêm thu nhập thì chị em Liên lại không phải như thế. Họ trông đợi con tàu là vì một lí do khác – một nỗi buồn dai dẳng bám lấy tâm hồn hai đứa trẻ. Nhà văn đã miêu tả từ những dấu hiệu đầu tiên khi đoàn tàu xuất hiện : “Mấy người làm công ở hiệu khách đi đón bà chủ ở tỉnh về”, “hai ba người cầm đèn lồng lung lay các bóng dài”, “đèn ghi đã ra”. Con tàu từ xa đang tiến đến với “ngọn lửa xanh biếc, sát mặt đất như ma trơi. Rồi tiếng còi xe lửa ở đâu vang lại, trong đêm khuya kéo dài ra ngọn gió xa xôi”. Dấu hiệu ấy khiến mọi người xôn xao; tiếng bác Siêu báo đèn ghi đã ra, tiếng của Liên gọi em An. Vạn vật như thức tỉnh sau một cơn u mê dài mà bừng sáng trong ánh đèn phản chiếu mà con tàu đem đến.

Loading...

        Đoàn tàu đến đem lại sinh khí cho cả phố huyện nghèo. Bởi trước đó nơi đây như bị chon vùi trong bóng tối, bóng đêm cô đơn đến đáng sợ:  Các nhà đã đóng im ỉm, trừ một vài cửa hàng còn thức, nhưng cửa chỉ để hé ra một khe ánh sáng. ; trời hàng ngàn ngôi sao ganh nhau lấp lánh, lẫn với vệt sáng của những con đom đóm bay là trên mặt đất hay leo vào cành cây; con đường thăm thẳm ra sông, con đường qua chợ về nhà, các ngơ vào làng lại sẫm đen hơn nữa. Đoàn tàu chưa tới nhưng đã được báo trước từ xa với ánh đèn của người gác ghi và tiếng còi tàu theo gió vẳng lại. Tiếp theo là Liên trông thấy ngọn lửa xanh biếc, sát mặt đất như ma trơi, rồi nghe thấy tiếng còi xe lửa trong đêm khuya kéo dài ra theo ngọn gió xa xôi. Sau đó, hai chị em nghe thấy tiếng dồn dập, tiếng xe rít mạnh vào ghi, kèm theo một làn khói bừng sáng trắng lên đằng xa, tiếp đến tiếng hành khách ồn ào khe khẽ. Thế rồi, tàu rầm rộ đi tới, các toa đèn sáng trưng, những toa hạng trên sang trọng lố nhố những người, đồng và kền lấp lánh. Cuối cùng là cảnh tàu đi xa dần mất hút trong đêm tối mênh mông, để lại những đốm than đỏ bay tung trên đường sắt, cái chấm nhỏ của chiếc đèn xanh treo trên toa sau cùng, xa xa mãi rồi khuất sau rặng tre… Nhưng chỉ từng ấy thôi cũng đã đủ khuấy động sự tẻ nhạt, quanh quẩn u buồn nơi phố huyện nghèo.

        Cách quan sát, miêu tả của Thạch Lam rất tinh tế và giàu tính nghệ thuật. Tác giả quan sát, miêu tả hình ảnh đoàn tàu đêm từ Hà Nội về theo trình tự lúc tàu từ xa, lúc tàu đến rồi xa dần bằng nhiều giác quan cùng với rất nhiều sắc thái cảm giác; bằng sự đan xen giữa hồi ức và thực tại. Chuyến tàu đi qua phố huyện chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn nhưng đã để lại cho hai đứa trẻ bao nhiêu cảm xúc và nuối tiếc. Ngày xưa đó hai đứa trẻ cũng được sống một cuộc sống khá hơn , hạnh phúc hơn ở Hà Nội. Nhưng sau đó giấc mộng tuổi thơ vụt tắt khi cha chúng làm ăn không thuận lợi nên cả nhà chuyển về vùng thôn quê sinh sống, bươm chải. Hai đứa trẻ đáng thương bị mất đi tuổi thơ hạnh phúc, chúng luôn nhớ đến những năm tháng rực rỡ ấy, kỉ niệm chẳng thể phai mờ. Phố huyện rầm rộ, ồn ào lên trong chốc lát rồi lại chìm sâu vào bóng đêm yên tĩnh. Gần như đã thành nếp, những người dân phố huyện chỉ chấm dứt hoạt động khi chuyến tàu đêm đã đi xa.

 

        Và đoàn tàu còn là hình ảnh của tương lai, nó khiến người ta hình dung ra một thế giới giàu sang, đông đúc, nhộn nhịp, đầy âm thanh và ánh sáng. Việc Liên và An đón đợi đoàn tàu xuất phát từ nhu cầu bức thiết về tinh thần muốn thoát khỏi cuộc sống buồn chán hiện tại và được sống trong một thế giới mới tươi đẹp hơn. Đối với người đọc, vẻ đẹp của đoàn tàu và thái độ háo hức, sung sướng đến lặng người của hai đứa trẻ khi ngắm đoàn tàu không chỉ đem đến một thoáng vui mà còn gợi thật nhiều bâng khuâng, thương cảm. Không chỉ riêng mình hai đứa trẻ mà là tất cả mọi người sống trong phố huyện đều đang tìm kiếm tia sáng hi vọng, chiếc chìa khóa tương lai giải thoát kiếp lầm than, cực khổ. “ Chừng ấy người trong bóng tối mong đợi một cái gì đó tươi sáng cho sự sống nghèo khổ hàng ngày của họ Người đọc cùng Thạch Lam thông cảm với tâm trạng của lớp người sống lầm lũi trong tăm tối, nghèo khổ. Tuy thế, truyện cũng nhen nhóm trong lòng người đọc hi vọng vượt lên sự tẻ nhạt, tầm thường của cuộc sống hằng ngày.

        Truyện ngắn Hai đứa trẻ đi sâu vào phản ánh thế giới tâm hồn của những con người cùng khổ trong xã hội cũ. Hình ảnh đoàn tàu chỉ xuất hiện thoáng qua rồi vụt tắt nhưng nó vẫn là ánh sáng của niềm vui. Như một niềm an ủi, một nỗi khát khao, một mơ ước không bao giờ tắt, một chút tươi sáng cho cuộc đời tăm tối triền miên của những số phận hẩm hiu, bất hạnh nhưng vẫn hi vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn.

>> XEM THÊM: Phân Tích Truyện Ngắn Hai Đứa Trẻ

Spread the love
Loading...

Check Also

suy nghĩ về ý kiến thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật

Suy nghĩ về ý kiến Thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy nêu suy nghĩ về ý kiến của nhà thơ, …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *