Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / Phân tích đoạn trích Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh của Phạm Đình Hổ | Văn mẫu

Phân tích đoạn trích Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh của Phạm Đình Hổ | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Em hãy phân tích đoạn trích Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh của Phạm Đình Hổ 

(Bài làm của học sinh Lê Việt)

Đề bài: Phân tích đoạn trích Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh

BÀI LÀM:

       Phạm Đình Hổ (1768-1839), quê huyện Cẩm Bình, tỉnh Hải Dương. Ông sinh trong một gia đình khoa bảng, từng dạy học ở nhiều nơi. Phạm Đình Hổ để lại cho đời nhiều tác phẩm có giá trị khoa học, gồm nhiều loại, nhiều lĩnh vực, từ biên soạn cho đến khảo cứu: triết học, lịch sử, địa lí, văn học,… Riêng sáng tác văn học có: Vũ trung tuỳ bút, Tang thương ngẫu lục, Đông dã học ngôn thi tập, Tùng cúc liên mai tứ hữu, tất cả đều được viết bằng chữ Hán. Đoạn trích Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh trích từ tập Vũ trung tùy bút đã miêu tả cuộc sống xa hoa ăn chơi xa xỉ, không màng đến quốc gia đại sự, áp bức, bóc lột nhân dân,… của vua chúa, quan lại phong kiến thời Thịnh Vương Trịnh Sâm.

Loading...

       Tuỳ bút là thể văn có đặc điểm chính là ghi chép sự việc một cách cụ thể, sinh động nhưng tuỳ hứng. Điều đó không có nghĩa là bài văn được sắp xếp lộn xộn, không theo một trật tự nào. Văn tuỳ bút không phụ thuộc vào một khuôn mẫu cố định nào đó mà tuỳ theo từng hoàn cảnh cụ thể, tác giả có thể lựa chọn, sắp xếp các chi tiết, sự kiện theo những trật tự nhất định nhằm làm nổi bật vấn đề.

Phân tích đoạn trích chuyện cũ trong phủ chúa trịnh

      Vũ trung tuỳ bút là một tác phẩm với những ghi chép tản mạnh nhưng lại có giá trị văn học lớn. Tác phẩm đã phơi bày được hiện thực xã hội đen tối lúc bấy giờ, lên tiếng tố cáo xã hội sâu sắc đồng thời thể hiện niềm thương cảm đối với số phận của người dân lúc ấy. Đoạn trích Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh là một ví dụ tiêu biểu.

      Đoạn trích được chia làm ba phần. Phần đầu Phạm Đình Hổ miêu tả cung cách ăn chơi xa hoa của đám quan quân trong phủ chúa Trịnh. Phần sau tác giả đề cập đến sự nhũng nhiễu vô tội vạ của đám quan quân đã gây nên biết bao nỗi khổ sở cho dân chúng. Phần cuối, tác giả điểm qua một vài ý về gia đình mình. Mọi chi tiết đều có tác dụng phơi bày sự mục rỗng của chính quyền phong kiến Lê – Trịnh ở vào thời kì sắp suy tàn.

      Phần đầu văn bản, nhà văn đã ghi chép lại một cách chân thực cuộc sống của vương Trịnh Sâm. Nhà vua cho xây dựng đình đài liên tục. Mỗi tháng Trịnh Sâm ba bốn lần ra cung Thụy Liên trên hồ Tây, có thể nói là đi chơi liên miên. Mỗi lần đi vương huy động người phục dịch, bày nhiều trò lố lăng tốn kém, … khi thì mua bán các thứ như ở cửa hàng trong chợ, có lúc lại cho bọn nhạc công hòa vài khúc nhạc ở gác chùa Trấn Quốc hoặc dưới bóng cây bến đá nào đó.

      Phần tiếp theo là cảnh nhũng nhiễu của bọn vua chúa, quan lại. Vương Trịnh Sâm hết sức thu lấy những loài trân cầm dị thú, cổ mộc quái thạch, chậu hoa cây cảnh,… không thiếu một thứ gì quý giá ở chốn nhân gian mà chúa không vơ vét về để làm đẹp cho phủ chúa của mình. Bên cạnh đó, thì bọn quan lại ra sức ta ngoài doạ dẫm, dò xét tìm đồ quí hiếm để chiếm đoạt cướp đi hoặc tống tiền nhân dân.  Hễ nhà nào có chậu hoa cây cảnh, chim tốt khưới hay, thì bọn quan lại biên ngay chữ "phụng thủ" – lấy để dâng lên vua. Chúng thường đến các nhà có đồ quý hiếm vừa lấy đồ vừa dọa lấy tiền, thậm chí với những cây cối gì to lớn, bọn tay sai phá hẳn tường để khiêng ra. Vì vậy nhà nào có của quý thường sợ hãi mà bỏ của ra kêu van chí chết, hoặc thậm chí phải phá bỏ để tránh khỏi tai vạ. 

       Phần cuối văn bản, nhà văn kể lại một câu chuyện rất chân thực trong chính gia đình mình. Mẹ nhà văn đã phải tự chặt đi cây lê trước nhà tiền đường và 2 cây lựu trắng, đỏ trước nhà trung đường vì sợ tai vạ ập đến.

       Phạm Đình Hổ đã ghi lại được những chi tiết rất đắt giá. Tác giả không tả đám quan quân cướp bóc của cải mà chỉ nói về cây cảnh. Việc nhân dân tự chặt cây cảnh, đập bỏ hòn non bộ đã cho thấy một xã hội đầy những bất trắc, người dân phải phá bỏ chính tài sản của mình để khỏi bị liên luỵ, phiền hà với đám quan lại xấu xa, tàn ác. Hệ quả được rút ra ở đây là: đến những thứ phù phiếm như hòn non bộ hay cây cảnh mà chúng còn ngang nhiên cướp đoạt như vậy thì những thứ quý, hẳn chúng cũng không bỏ qua một cơ hội nào.

       Bài văn đã phơi bày hiện thực vô cùng lũng đoạn của xã hội phong kiến Việt Nam cuối thế kỉ XVIII. Đây là giai đoạn tuy không có giặc ngoại xâm nhưng tình hình chính trị, văn hóa, xã hội trong nước lại vô cùng rối ren. Đất nước dưới quyền cai quản của Trịnh Sâm – một ông vua hoang tàn, ăn chơi vô độ trở nên xuống cấp hơn bao giờ hết. Quan lại ăn chơi, thao túng quyền hành, ra sức bóc lột nhân dân. Đời sống người dân vì vậy mà vô cùng cực khổ. Trong bài văn này, Phạm Đình Hổ tuy không bộc lộ trực tiếp những cảm xúc, tâm trạng và thái độ của mình, nhưng qua hàng loạt chi tiết cụ thể người đọc có thể hiểu được phần nào cuộc sống xa hoa, lãng phí của đám quan quân phong kiến thời bấy giờ, đồng thời cũng có thể cảm nhận được ít nhiều sự phẫn nộ của tác giả trong hoàn cảnh ấy.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

nghị luận về lòng tự trọng

Suy nghĩ về lòng tự trọng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Suy nghĩ về lòng tự trọng (Bài làm của học …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *