Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Trong Lời Đề Tựa Vở Kịch Vũ Như Tô, Nguyễn Huy Tưởng Viết…Văn 11

Trong Lời Đề Tựa Vở Kịch Vũ Như Tô, Nguyễn Huy Tưởng Viết…Văn 11

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy phân tích lời đề tựa kịch Vũ Như Tô của Nguyễn Huy Tưởng (Bài làm của học sinh Dương Phương Ly)

Đề bài Trong lời đề tựa kịch Vũ Như Tô, Nguyễn Huy Tưởng viết: “Than ôi! Như Tô phải hay những kẻ giết Vũ Như Tô phải? Ta chẳng biết. Cầm bút chẳng qua cùng một bệnh với Đan Thiềm”. Bằng những hiểu biết về đoạn trích và về vở kịch, anh chị hãy phát biểu ý kiến của mình Trong Lời Đề Tựa Vở Kịch Vũ Như Tô, Nguyễn Huy Tưởng Viết…

BÀI LÀM

         Kịch là một trong những thể loại văn học đặc sắc và trong nền kịch Việt Nam không thể bỏ sót cái tên Nguyễn Huy Tưởng với vở kịch nổi tiếng “Vũ Như Tô”. Đây là  tác phẩm đã được nhà văn thể hiện ra những quan điểm của mình về những  mối quan hệ phức tạp giữa nghệ thuật và cường quyền và đó là sự phức tạp giữa nghệ sĩ và nhân dân và hơn nữa đáng nói đó là văn hóa dân tộc nữa. Và trong vở kịch “Vũ Như Tô” thì đoạn trích “Vĩnh biệt cửu trùng đài” là một trong những đoạn trích hay thể hiện rõ nhất bi kịch cũng như quan niệm của tác giả được giử gắm qua đoạn trích.

        “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” là một vở bi kịch xoay quanh sự mâu thuẫn giữa ba lớp nhân vật: vua Lê Tương Dực, Vũ Như Tô, nhân dân. Vua Lê Tương Dực nổi danh ăn chơi xa đọa, chẳng lo cho cuộc sống nghèo khổ của nhân dân. Vũ Như Tô vốn ghét thế lực áp bức, chế độ phong kiến lấy lớn hiếp nhỏ của triều đình cùng vua tôi. Khi được vua mời xây dựng Cửu Trùng Đài ban đầu nhà kiến trúc sư tài ba đó đã thẳng thừng từ chối. Thế nhưng nào có dễ dàng như thế, vua Lê Tương Dực cho ông hai con đường lựa chọn hoặc xây Cửu Trùng Đài hoặc chết. Đan Thiềm, một người thiếp của vua đã vì cảm mến tài năng của Vũ Như Tô nên đã tìm đến khuyên ông lựa chọn con đường thứ nhất là xây dựng một công trình “bền như trăng sao”, “tranh tinh sảo với hóa công”. Và rồi Vũ Như Tô đồng ý. Bi kịch từ đó mà diễn ra. Cửu Trùng Đài là một bông hoa đẹp được nuôi dưỡng bởi sức lao động xương máu mồ hôi nước mắt của nhân dân.

loi de tua vo kich vu nhu to
Trong Lời Đề Tựa Vở Kịch Vũ Như Tô, Nguyễn Huy Tưởng Viết…Văn 11

 

        Vũ Như Tô là một người có cái nhìn, suy nghĩ nghệ thuật cao siêu thuần thúy, tách biệt với thực tế đời sống. Bẩm sinh ông chính là một thiên tài hiếm có trong nhân gian. Bản tính ông vốn lương thiện và đứng về phía nhân dân. Song vì tình yêu dành cho nghệ thuật mà ông đã đưa ra quyết định xây dựng Cửu Trùng Đài mà quên đi thực tại khó khăn của nhân dân đang chịu đựng. Ông đã nghĩ như Đan Thiềm rằng tận dụng tiền của tên vua chỉ ngày đêm ăn chơi sa đọa để xây dựng nên một công trình vĩ đại là niềm tự hào của dân tộc , lưu truyền mãi mãi. Cho đến khi nhân dân nổi dậy giết chết vua Lê Tương Dực mà Vũ Như Tô vẫn ôm giấc mộng lớn hoang đường không nhận ra được sai lầm  của bản thân. Vũ Như Tô nguyện sống chết cùng Cửu Trùng Đài. Dù nghệ thuật mà Vũ Như Tô đang gây dựng vốn là muốn làm rạng danh đất nước nhưng nó lại không gắn bó thiết thực với đời sống nhân dân cho nên bị phá hủy là hoàn toàn đúng. Nghệ thuật sinh ra từ cuộc sống và nó phải quay lại phục vụ cho đời sống thì đó mới là nghệ thuật chân chính. Bởi vậy mới có câu “nghệ thuật vị nhân sinh”.

Loading...

        Đan Thiềm là con người có cái nhìn biệt nhỡn với nhân tài và tâm hồn yêu cái đẹp. Chính bởi thế mà bà đã khuyên Vũ Như Tô dùng tài sản của vua để xây dựng Cửu Trùng Đài. Đọc xong tác phẩm ta có thể cho rằng Đan Thiềm là người đã trực tiếp tạo nên bi kịch cho vở kịch này, rằng đây là một người đàn bà ngu muội đã hại chết một nhân tàu trăm năm mới có. Nhưng ta không thể khẳng định  điều đó là đúng hoàn toàn. Con người ta bẩm sinh có tình yêu, đặc biệt là tình yêu với cái đẹp. Đan Thiềm cũng là một con người, và bà yêu cái đẹp, trọng tài năng của Vũ Như Tô không có gì là xấu cả. Lời khuyên mà bà đưa ra cho Vũ Như Tô thì ông có thể không nghe theo. Thế nhưng giữa người sáng tạo ra cái đẹp và người thưởng thức cái đẹp luôn có cái gì đó đồng điệu về suy nghĩ, tâm hồn nghệ thuật do đó mà đã dẫn đến sai lầm bi kịch đáng tiếc. Nghệ thuật sinh ra sắp hoàn thiện nhưng vì không phù hợp với hoàn cảnh thực tại đói khổ của nhân dân mà đã đi đến số phận lụi tàn bởi chính tay những con người xây dựng nên nó.

        Cái chết của Vũ Như Tô đến như một lẽ tự nhiên. Và một câu hỏi lớn được đặt ra là “Như Tô phải hay kẻ giết Như Tô phải?”. Nếu xét theo phương diện nghệ thuật cao siêu thuần thúy thì Vũ Như Tô vốn chỉ đang theo đuổi đam mê, tình yêu cháy bỏng dành cho kiệt tác Cửu Trùng Đài. Ông chỉ nghĩ đến những giấc mộng to lớn xa vời hiện thực, cho đến tạn lúc chết có lẽ ông còn chưa rõ tại sao Cửu Trùng Đài lại bị phá hủy. Nhưng thực tế mà nói thì với phương diện hiện thực thì kẻ giết Vũ Như Tô là Trịnh Duy Sản chẳng qua chỉ để hắn thỏa mãn tham vọng quyền lực, nhân dân theo hắn vì bất công của nhà vua. Nhân dân, những người đã gián tiếp giết Vũ Như Tô: Nỗi bất bình của nhân dân là hoàn toàn chính đáng. Cuộc sống, hạnh phúc của họ bị tước đoạt và chà đạp chỉ để xây Cửu Trùng Đài thoả mãn thú ăn chơi của bạo chúa. Lợi ích thiết thực, cụ thể của họ bị hi sinh. Nhưng nhân dân vì quá bất bình đã trở nên mù quáng. Lòng căm giận đã biến họ thành mù quáng, đúng như lời Đan Thiềm: “Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông”. Họ đã bị kích động để trở thành một đám người say mê đốt phá, đổ tất cả tội lỗi cho Vũ Như Tô. Đốt Cửu Trùng Đài, nhân dân đã huỷ diệt chính mồ hôi, xương máu của họ, làm đất nước mất đi một công trình tuyệt mĩ. Như vậy, dù có động cơ chính đáng nhưng nhân dân đã phạm phải một sai lầm không thể cứu chữa được. Suy cho cùng ý nghĩ của Nguyễn Huy Tưởng “Như Tô phải hay những kẻ giết Như Tô phải? Ta chẳng biết!” có lẽ chính là suy nghĩ về mâu thuẫn giữa Vũ Như Tô và nhân dân, giữa khát vọng sáng tạo vẻ đẹp siêu việt, vĩnh cửu, bất tử cho muôn đời với những lợi ích thiết thực, ngay trong hiện tại. Cả hai bên đều đúng và cả hai bên đều sai vì đều mù quáng, chỉ nhìn thấy lợi ích của riêng mình và khiến mâu thuẫn trở nên xung đột trong bạo lực và huỷ diệt. Đó là sự băn khoăn và cũng là sự tiếc thương cho cả nhân dân và Vũ Như Tô. Cuối cùng là Đan Thiềm và Vũ Như Tô – hai người quá say mê nghệ thuật mà quên cả thực tế. Nhưng sự đam mê ấy luôn phải có sự tỉnh táo của người công dân quan tâm đến lợi ích của dân chúng, phải có hành vi ứng xử đúng, hợp với hoàn cảnh thực tế. Nói cầm bút chẳng qua cùng là một bệnh với Đan Thiềm, phần nào tác giả chưa dứt khoát với quan niệm nghệ thuật thuần túy, ít nhất là trong tác phẩm này.

Spread the love
Loading...

Check Also

suy nghĩ về ý kiến thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật

Suy nghĩ về ý kiến Thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy nêu suy nghĩ về ý kiến của nhà thơ, …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *