Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / Đóng vai bé thu kể lại câu chuyện chiếc lược ngà của nguyễn quang sáng | Làm văn mẫu

Đóng vai bé thu kể lại câu chuyện chiếc lược ngà của nguyễn quang sáng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Em hãy đóng vai bé Thu kể lại câu chuyện Chiếc lược ngà – Nguyễn Quang Sáng
(Bài làm của học sinh)

Đề bài: Đóng vai bé Thu kể lại câu chuyện Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng

BÀI LÀM

     Tôi sinh ra ở Cù Lao Giêng, quận Chợ Mới, tỉnh Long Châu Sa, cạnh gần vàm kinh nhỏ đổ ra sông Cửu Long. Cũng giống như bao đứa trẻ khác lúc ấy, tôi sống với bà và mẹ. Những người đàn ông trong làng hầu hết đã đi chiến đấu. Ba của tôi cũng thế. Vậy nên, ngay từ thuở mới lọt lòng tôi vẫn luôn khao khát được gặp ba.

     Tôi là đứa con đầu lòng và cũng là đứa con duy nhất của ba mẹ tôi. Ba tôi theo như lời mẹ kể lại, đi kháng chiến đầu năm 1946, sau khi tỉnh nhà bị chiếm. Lúc ba đi, tôi chỉ mới chưa đầy một tuổi, nên tôi không nhớ nhiều về ba của mình. Mỗi lần mẹ có dịp vào chiến khu thăm ba thì tôi phải ở nhà với bà ngoại. Mặc dù tôi rất muốn vào thăm ba, nhưng theo mẹ nói đường sá chiến tranh rất nguy hiểm, nên tôi đành phải ở nhà. Tôi chỉ được biết về ba qua những câu chuyện của mẹ kể lại và được ngắm ba qua tấm hình chụp chung giữa ba và mẹ.

nêu suy nghĩ của anh chị về vai trò của lí tưởng trong cuộc sống con người

Loading...

     Đó là một ngày, bình thường như mọi ngày khác, tôi cùng lũ bạn đang chơi trò chơi nhà chòi ở trước sân thì bỗng, từ xa có một người đàn ông chạy tới và gọi tên tôi. Người đàn ông có vết thẹo dài trên mặt, nhìn rất đáng sợ. Người ấy xưng mình là ba, gọi tôi là con. Lúc đó, tôi đã rất đỗi ngạc nhiên. Tôi tự lục lại trong tâm trí mình về hình ảnh của ba. Thì không, không phải, đây không phải là ba mình, người đàn ông này thật đáng sợ với vết thẹo trên mặt, ba mình không có vết thẹo này. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang sợ hãi. Vì thế tôi đã chạy về gọi mẹ.

     Lạ thay, người đàn ông ấy, và một người nữa, chắc họ là bạn chiến đấu của nhau, ở lại nhà tôi. Theo như mẹ tôi nói thì họ sẽ ở lại ba ngày. Trong ba ngày đó, người ấy luôn muốn quan tâm đến tôi, muốn tôi gọi bằng ba. Thế nhưng, bản thân vốn là một đứa bướng bỉnh, gan lì, tôi chỉ nói trống không với người đó. Ngay cả những lúc phải mời cơm hay nhờ chắt nước nồi cơm đang sôi sùng sục trên bếp, tôi cũng không thể nào mở lời gọi một tiếng ba được. Vì tôi luôn nghĩ đó không phải ba mình, ba mình khác cơ !

     Ngày hôm đó, tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác ấm ức của một đứa trẻ bị đòn. Khi tôi cố tình hất miếng trứng cá to mà người đàn ông gắp vào bát cho tôi. Tôi đã bị đánh vào mông kèm lời mắng mỏ. Tôi đã rất buồn, nên đành bỏ dở bữa cơm và chèo xuồng sang nhà bà ngoại.

    Sang nhà ngoại, tôi đã méc với ngoại mọi chuyện và khóc ở bên đó. Chiều đó, mẹ tôi có sang dỗ tôi về nhưng tôi nhất định không về. Trong buổi tối ở nhà ngoại ấy, ngoai đã giải thích cho tôi nghe về nguyên nhân của vết thẹo. À thì hóa ra do chiến tranh ác liệt đã khiến người đàn ông – ba tôi có vết thẹo ấy. Tấm ảnh mà ba chụp chung với má là hồi mà ba còn trẻ, chưa đi chiến trường, thế nên chưa có vết thẹo. Tôi hiểu ra mọi chuyện và thấy ân hận về thái độ của mình, chắc hẳn ba đã rất buồn vì mình. Tôi chập chờn vào giấc ngủ và mong trời nhanh sáng để có thể về nhà gặp ba.

     Sáng hôm sau, khi tôi và ngoại về nhà thì đã thấy ở trong nhà tôi mọi người đến rất đông. Họ đến để chia tay ba tôi. Đã hết ba ngày phép ngắn ngủi của ba. Vì có quá đông người, nên ba dường như không để ý đến tôi. Hay là ba giận tôi? Và không thèm nói chuyện với tôi nữa? Trong tâm hồn con bé non nớt lúc đó khổ tâm biết bao nhiêu. Thế nên, tôi cứ đứng như thế, hết nhìn mọi người lại quay sang nhìn ba. Tôi đã phải cố kìm nén lòng mình để không khỏi bật khóc.

nêu suy nghĩ của anh chị về vai trò của lí tưởng trong cuộc sống con người

      Đến lúc chia tay, ba tôi không ôm tôi mà chỉ chào tạm biệt và nhìn tôi với ánh mắt trìu mến. Khoảnh khắc lúc đó, có thể không bao giờ tôi có thể quên. Tiếng "ba" đã bật ra khỏi miệng tôi một cách mau lẹ, như vỡ tung ra từ đáy lòng tôi. Vừa gọi ba, tôi vừa chạy tới ôm siết lấy cổ ba, vừa ôm hôn và vừa kìm chặt ba lại để cho ba khỏi phải đi xa. Ba bế tôi lên, dỗ dành tôi nhưng tôi nhất quyết không cho ba đi. Sau đó, ngoại đã giải thích cho tôi hiểu về công việc của ba, thế nên tôi đành lòng phải chia tay ba. Mặc dù tôi cảm thấy rất buồn. Trước khi ba đi, tôi đã kịp dặn ba sẽ mua cho mình một cây lược.

      Ba hứa rằng ba sẽ mua cho tôi và ba rời đi.

     Đó là lần cuối cùng tôi được gặp ba, vì sau đó, trong môt trận càn quét của địch, thật không may ba tôi đã dũng cảm hi sinh. Sau này, bác Ba – người bạn chiến đấu của ba tôi đã trở về- kể lại câu chuyện và trao tận tay tôi cây lược ngà – món quà mà ba đã tự tay làm tặng tôi cùng với lời yêu thương: "Yêu nhớ tặng Thu con của ba". Cầm cây lược tôi đã khóc thật nhiều.

      Tôi nén đau thương và lớn lên. Tình yêu ba mãnh liệt đã làm cho tôi căm thù giặc tận cùng. Vì thế, tôi hứa với lòng mình, lớn lên sẽ đi chiến đấu để trả thù cho ba của mình.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

nghị luận về lòng tự trọng

Suy nghĩ về lòng tự trọng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Suy nghĩ về lòng tự trọng (Bài làm của học …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *