Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / Chép lại 8 câu thơ cuối trong đoạn trích : ” Kiều ở lầu Ngưng Bích” và nêu cảm nhận về nghệ thuật miêu tả tâm trạng nhân vật trong đoạn thơ.

Chép lại 8 câu thơ cuối trong đoạn trích : ” Kiều ở lầu Ngưng Bích” và nêu cảm nhận về nghệ thuật miêu tả tâm trạng nhân vật trong đoạn thơ.

(Văn mẫu lớp 9) – Chép lại 8 câu thơ cuối trong đoạn trích : " Kiều ở lầu Ngưng Bích" và nêu cảm nhận về nghệ thuật miêu tả tâm trạng nhân vật trong đoạn thơ (Bài làm của học sinh Lã Huyền Anh)

Đề bài: Chép lại 8 câu thơ cuối trong đoạn trích : " Kiều ở lầu Ngưng Bích" và nêu cảm nhận về nghệ thuật miêu tả tâm trạng nhân vật trong đoạn thơ.

BÀI LÀM:

       Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình là nghệ thuật miêu tả cảnh vật để gửi gắm tâm trạng. Trong dòng văn học Việt Nam, chúng ta đã bắt gặp biết bao nhà văn, nhà thơ sử dụng thành công bút pháp nghệ thuật này. Nhưng thành công nhất, độc đáo nhất, điêu luyện nhất không thể không kể đến Nguyễn Du, nhà thơ lớn, đại thi hào của dân tộc Việt Nam. Tài năng này của ông, tám câu thơ cuối của đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích đã thể hiện một cách cụ thể:

Loading...

Buồn trông cửa bể chiều hôm,

Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?

Buồn trông ngọn nước mới sa,

Hoa trôi man mác biết là về đâu?

Buồn trông nội cỏ dàu dàu,

Chân mây mặt đất một màu xanh xanh…

Buồn trông sóng cuốn mặt duềnh

Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi

       Điệp ngữ "buồn trông" đặt ở đầu 4 câu lục trong đoạn thơ cuối này có thể nói là không phải sáng tạo mới mẻ của tác giả. Nguyễn Du đã học tập cách nói của cha ông ta. Trong ca dao – dân ca, chúng ta thường bắt gặp các câu như: "Buồn trông chênh chếc sao mai", "Buồn trông con nhện giăng tơ",… Học tập môtíp này ở ca dao, nhưng Nguyễn Du đã làm cho nó trở nên phong phú hơn, ý nghĩa hơn, thể hiện tâm trạng của nhân vật trữ tình một cách sâu sắc hơn, tinh tế hơn.

      Điệp ngữ, điệp cấu trúc câu tô đậm, nhấn mạnh nỗi buồn cứ càng lúc càng dâng mãi lên trong lòng Kiều cùng hòa với cảnh vật càng lúc càng mênh mang, vắng vẻ và dữ dội hơn. Sau mỗi ngữ "buồn trông" lại là một đợt sóng, chia suy tưởng, tâm trạng nàng Kiều về một hướng, một đối tượng khác, một vấn đề khác, không giống nhau, không lặp lại.

       Có thể chia bức tranh tâm trạng của Kiều thành 4 mảng gắn liền với 4 lần buồn trông và nỗi buồn không hoàn toàn giống nhau. Như một bố tranh tứ bình.

       Nỗi buồn đầu tiên được gợi ra khi nhân vật trữ tình trông thấy một cánh buồm ở xa xa ở nơi cửa bể chiều hôm. Cánh buồm xa xa, con thuyền cũng xa xa, lúc ẩn lúc hiện vì sóng duênh, sóng rút. Đại từ ai học ở ca dao làm cho giọng điệu trữ tình thêm mơ hồ, phiếm chỉ. Cánh buồm thật đã biến thành cánh buồm biểu tượng gợi đến những chuyến đi xa, đến quê hương xa vời, đến thân phận tha hương của Thúy Kiều. Nàng tự hỏi liệu thân phận của mình sẽ đi về đâu như cánh buồm ở đằng xa xa kia.

      Buồn trông thứ hai xuất hiện cùng hình ảnh bông hoa trôi dạt trên dòng thủy triều vừa rút ra biển khơi. Hoa gì? người đọc không rõ. Nhưng hoa trôi man mác và không biết là về đâu thì người đọc hình dung ra được Nguyễn Du đang nói về tấm thân bèo bọt của người phụ nữ mà cụ thể là nàng Kiều. Nàng như cánh hoa đang trôi trên sóng dữ, mong manh, nhỏ nhoi, mọc cho sóng biển đưa đẩy, vùi dập và không biết sẽ trôi về đâu. 

       Tiếp theo, nàng hướng mắt mình về phía cánh đồng cỏ dầu dầu, xanh xanh ngoài kia. Cái màu xanh nhạt nhòa của cỏ hòa với màu trời, màu mây tạo thành một sắc xanh buồn tẻ, chán ngắt. Tuổi thanh xuân tươi đẹp của Kiều, tài năng sắc sảo của Kiều đã, đang và sẽ càng nhạt, càng buồn như bức tranh kia.

      Buồn trông thứ tư dâng lên đợt sóng bất ngờ. Sóng, gió đang êm ả bỗng đùng đùng nổi giận kêu vang, ầm ầm cuốn bốc vào đến tận ghế ngồi của nàng Kiều. Thiên nhiên như bỗng trở nên dữ dội, hung dữ đe dọa con người cô đơn, nhỏ bé, tội nghiệp. Phải chăng, đó không còn đơn giản là thiên nhiên, mà là hiện thực cuộc sống nghiệt ngã đang đe dọa nàng Kiều. Sóng gió biển khơi ngoài kia đang dự báo cho một tương lai khủng khiếp, đầy tai ương, bất trắc của người con gái tài sác đủ đường.

     Tóm lại, tâm trạng của nàng Kiều là một nỗi cô đơn thăm thẳm, một sự sợ hãi cho cuộc đời của mình rồi sẽ không biết đi đâu về đâu. Nguyễn Du như hóa thân vào nhân vật để hiểu rõ, ghi lại một cách tinh tế tâm trạng của Thúy Kiều. Qua cảnh vật, qua thiên nhiên, tâm trạng ấy hiện lên một cách tự nhên. Không đao to búa lớn nhưng vô cùng thấm thía, vô cùng sâu sắc. Người đọc cảm thông và thương xót cho số phận nàng Kiều cũng như số phận của những người tài năng mà bạc mệnh như nàng.

Spread the love
Loading...

Check Also

nghị luận về lòng tự trọng

Suy nghĩ về lòng tự trọng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Suy nghĩ về lòng tự trọng (Bài làm của học …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *