Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Trình bày ý kiến về căn bệnh lười biếng | Làm văn mẫu

Trình bày ý kiến về căn bệnh lười biếng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 12) – Trình bày ý kiến của anh (chị) về căn bênh lười biếng

(Bài làm của học sinh Hải Danh)

Đề bài: Trình bày ý kiến về căn bệnh lười biếng

BÀI LÀM:

      Lười biếng là căn bệnh phổ biến với nhiều vùng miền, nhiều chủng tộc. Có những người suốt đời lao động mà vẫn thấy không đủ thời gian để họ có thể cống hiến thêm nữa, nhưng cũng có những người muốn được ăn ngon, mặc đẹp, đi du lịch nhiều nơi, nhưng lại không muốn phải đổ mồ hôi lao động.

Loading...

      Rất rõ ràng rằng những người có tư tưởng lệch lạc này sẽ gặp phải nhiều trở ngại trong quá trình sống. Bởi ai cũng biết rằng có trồng cây thì mới có ngày hái quả. Thông thường người ta thường hi vọng mình có thể dùng cách đơn giản nhất, tiết kiệm công sức nhất, mất ít thời gian nhất nhưng lại kiếm được nhiều tiền nhất và đạt được thành công. Tuy nhiên chúng ta thấy rằng, những người thành công nhất trên thế giới đều là những người nỗ lực cố gắng nhất. Chúng ta cần phải hiểu rõ dù là ai, muốn đạt được thành công, đều phải bỏ ra công sức và sự nỗ lực, tư tưởng lười biếng, ỷ lại không bao giờ là bạn của thành công.

      Lười biếng làm cho thời gian trôi đi một cách vô ích. Mà thời gian là một giá trị vật chất. Vì thế, lãng phí thời gian cũng là kẻ thù lớn trong sự nghiệp của người lao động, lãng phí thời gian sẽ làm cho cơi hội lần lượt qua đi.

     Con người ai cũng có tính lười biếng. Nằm ngủ dưới ánh nắng ấm áp chẳng muốn dậy; ngồi tán chuyện dưới bóng cây mát không muốn làm việc hoặc mải vui trong các phòng giải trí không về, như vậy sẽ không làm được nhiều việc cần phải làm. Lười biếng khiến cho rất nhiều người đáng lẽ thành công lại thành người thất bại trong đời. Tội lớn nhất chính là lười biếng. Lười biếng là một thói quen, một thói xấu, một thói quen xấu được hình thành lâu ngày sẽ thành quen, ăn sâu vào máu, trở thành bản chất cố hữu khó sửa chữa. Thói quen xấu này chỉ có một kết quả, đó là khiến cho người ta chỉ nằm im tại chỗ chứ không muốn tiến lên. Vì thế nếu muốn đạt được thành công nhất định trong đời thì chúng ta cần phải loại bỏ thói quen xấu này. Tránh hiện tượng 'há miệng chờ sung", luôn chờ đợi vận may, chờ đợi cơ hội người khác mang đến cho bản thân mà không tự mình nỗ lực, cố gắng để đạt được. 

trình bày ý kiến về căn bênh lười biếng

       Albert Camus từng nói: "Sự lười nhác là chí tử đối với những kẻ tầm thường". Quả thực đúng là như vậy, những kẻ lười nhác luôn là những kẻ tầm thường, vì họ cứ sống một cách mờ nhạt, sống tầm gửi,… không mục đích, không cố gắng, không phấn đấu. Những người này tạo ra một thế hệ sống ăn bám, hậu quả gây ra rất nặng nề. Đáng buồn vì hiện nay, những người lười học, lười làm mà chỉ thích hưởng thụ ngày càng nhiều, đặc biệt là thế hệ trẻ. Do sự nuông chiều thái quá của bố mẹ, ông bà. Thanh thiếu niên giờ đây thiếu trầm trọng về mặt kĩ năng, thực hành, chỉ giỏi lí thuyết suông mà thôi. Khi đi vào công việc, họ lúng túng, họ ngại thử nghiệm, ngại xắn tay vào việc. Giới trẻ – giờ đây – là con cưng, mọi việc nhà, hoặc thậm chí đến cả những gì liên quan đến cá nhân đều được  bố mẹ chuẩn bị từ A đến Z, họ không phải mó tay vào bất cứ việc gì. Thế nên, dần dần trở thành những đứa trẻ lười biếng. 

      Trước tiên, phải sắp xếp lịch trình làm việc vừa phải với sức mình, đừng để thời gian làm việc dư thừa hay quá sức. Cần phải chủ động khắc phục tính lười biếng, ý lại. Rất nhiều người trong số chúng ta, ở nhà thì nhờ bố mẹ, ra ngoài dựa vào bạn bè. Đây chính là mọt thói xấu, cần phải kiên quyết loại bỏ. Ở một mức độ nhất định tâm lí này cũng là căn nguyên của sự lười biếng.

     Luôn đặt cho mình những mục tiêu vừa phải để phấn đấu. Nếu mục tiêu quá lớn, khó đạt, chúng ta sẽ dễ nản chí, còn nếu mục tiêu quá thấp, thì tâm lí chủ quan sẽ trỗi dậy trong ta. Ở góc độ nào đó, chúng ta cũng sẽ nảy sinh tâm lí lười biếng.

     Tóm lại, lười biếng luôn đi đôi với thất bại. Một ai đó có sỡ hữu bộ óc thiên tài như An-be Anh-xtanh mà suốt ngày cứ nằm ườn xác trên giường thì chẳng thể nào có được thành công dù nhỏ nhất. Bác Hồ sinh thời từng dạy con cháu:

Trời có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. 
Đất có bốn phương: Đông, Tây, Nam, Bắc 
Người có bốn đức: Cần, Kiệm, Liêm, Chính. 
Thiếu một mùa, thì không thành trời. 
Thiếu một phương, thì không thành đất 
Thiếu một đức, thì không thành người.

     Theo lời dạy của Người, bốn đức tính cần có của con người là Cần, Kiệm, Liêm, Chính, thiếu một trong bốn cái đó đều không thể thành người được. "Cần" là cái đầu tiên mà Bác đề cao trong bốn đức tình đó. "Cần" là sự cần cù, chăm chỉ, ngược lại với sự lười biếng. Vì vậy, nếu một người không có đức tính cần cù, hay còn có nghĩa là người ấy lười nhác, thì sẽ không "thành người". 

      Là học sinh, thế hệ chủ nhân tương lai của đất nước, mỗi một cá nhân hãy phê phán, đấu tranh, đẩy lùi thói xấu này để cho mỗi chúng ta sẽ trở thành những công dân có lí tưởng sống, có khát vọng sống, luôn cần cù, chăm chỉ vì một tương lai tươi sáng ở phía trước. Bạn nhớ nhé! Lười biếng – kẻ thù của thành công!

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

tóm tắt cốt truyện kịch hồn trương ba da hàng thịt

Tóm tắt và nhận xét về cốt truyện kịch Hồn Trương Ba da hàng thịt của Lưu Quang Vũ

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy tóm tắt và nhận xét về cốt truyện kịch Hồn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *