Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / Thuật lại tâm trạng và hành động của ông Hai khi nghe tin làng mình theo giặc đến khi kết thúc truyện  trong truyện ngắn Làng của Kim Lân

Thuật lại tâm trạng và hành động của ông Hai khi nghe tin làng mình theo giặc đến khi kết thúc truyện  trong truyện ngắn Làng của Kim Lân

(Văn mẫu lớp 9) – Em hãy thuật lại tâm trạng và hành động của ông Hai khi nghe tin làng mình theo giặc đến khi kết thúc truyện  trong truyện ngắn Làng của Kim Lân.

(Bài làm của học sinh Ngọc Hà)

Đề bài: Thuật lại tâm trạng và hành động của ông Hai khi nghe tin làng mình theo giặc đến khi kết thúc truyện  trong truyện ngắn Làng của Kim Lân.

BÀI LÀM

Loading...

     Trong xã hội Việt Nam thời xưa làng không chỉ là một đơn vị hành chính mà nó có một vị trí rất quan trọng đối với đời sống của con ngươi, nhất là đối với người nông dân. Ở đó, họ có một ngôi nhà làm chỗ che mưa che nắng; một cái chợ để trao đổi hàng hóa, một ngôi đình để thờ cúng, tổ chức những sinh hoạt văn hóa cộng đồng. Nhiều người nông dân từ lúc sinh ra lớn lên, lấy vợ lấy chồng, sinh con đẻ cái, cho đến khi sang thế giới bên kia thì cả cuộc đời họ không ra khỏi lũy tre làng. Vì vậy, sự gắn bó với làng, tình yêu mà họ dành cho làng quê của mình là một tình cảm hết sức tự nhiên, thấm vào trong xương cốt, máu thịt. Ông Hai, nhân vật chính trong truyện ngắn Làng của Kim Lân là một người như thế. Với ông, làng chợ Dầu là tất cả. Ngôi làng ông không những yêu mà còn rất tự hào khi nói về nó. Vậy mà, đùng một hôm ông nghe được tin làng chợ Dầu theo giặc.

     "Có giết được thằng nào đâu. Cả làng chúng nó Việt gian theo Tây còn giết gì nữa !". Khi nghe tin, ông Hai sững sờ, bàng hoàng đến chết lặng: "Cổ ông lão nghẹ ắng hẳn lại, da mặt tê rân rân. Ông lão lặng đi, tương như đến không thở được". Cái tin làng chợ Dầu của ông theo Tây chính ông là người trực tiếp nghe những người đi tản cư từ Gia Lâm lên. Những người đó đã đi qua làng của ông. Nghe tin đó như sét đánh bên tai ông Hai. Khi trấn tĩnh lại, ông vẫn cố chưa tin cái tin ấy. Song những người đưa tin kể rành rọt quá, lại khẳng định họ "vừa ở dưới ấy lên", lại kể về chuyện thằng chánh Bệu thì ông không thể không tin.

      Sau một lúc nghe những người tản cư nói như vậy, ông Hai giả vờ lảng đi, "cúi gằm mặt xuống mà đi". Về đến nhà, ông nằm vật xuống giường rồi tủi thân nhìn đàn con, "nước mắt ông ứa giàn ra". Ông cảm thấy tủi thân, thương con, khi nghĩ rằng đàn con của làng Việt gian sẽ bị rẻ rúng, coi khinh. Ông thấy nhục nhã khi là người con của làng bán nước ấy. Rồi ông lại kiểm lại sự việc, kiểm điểm từng người trong óc. Bao nhiêu câu hỏi xuất hiện trong đầu ông đầy dằn vặt.Ông trằn trọc không tài nào ngủ được, chân tay nhũn ra, tưởng chừng như không nhấc lên được.

      Suốt mấy ngày, ông Hai không dám đi đâu, chỉ dám quanh quẩn ở nhà, nghe ngóng tình hình bên ngoài, cả đến nhà bác Thứ ông cũng không dám sang. Lúc nào ông cũng nơm nớp tưởng chừng như người ta đang để ý, người ta đang bàn tán đến "cái chuyện ấy", ông lo sợ người ta bàn tán đến câu chuyện của làng ông. Ông còn sợ, ghê sợ cả chuyện mụ chủ nhà. Mụ ấy mà nghe được chuyện thì sẽ lấy điều đó ra mà làm cho vợ chồng ông khổ ngấm khổ ngầm, rồi cũng đến đuổi vợ chồng ông đi mà thôi. Cuối cùng, khi bị mụ chủ nhà vào nói những câu bóng gió xa xôi như khứa vào da thịt ông. Ông liền nghĩ "Hay là quay về làng". Vừa chớm nghĩ như vậy, nhưng sau đó ông lại tự mình phản đối mình: "Về làm gì cái làng ấy nữa. Chúng nó theo Tây cả rồi. Về làng tức bỏ kháng chiến, bỏ cụ Hồ…"

     Nghĩ đến đấy, nước mắt ông giàn ra. Và từ yêu làng ông quay ra thù làng. Ông quay ra nói chuyện với thằng con út về làng chợ Dầu, về việc nó là con ai, nó sẽ theo ai.,… Câu trả lời của thằng Húc như an ủi ông, như nói hộ ông những lời ở tâm can. 

      Thế rồi, một hôm có một người đàn ông đến nhà ông. Người đó chính là ông chủ tịch làng chợ Dầu lên cải chính chuyện làng theo Tây. Sau khi biết được sự thật, ông Hai bỗng tươi vui, rạng rỡ hẳn lên. Ông mua quà cho con, rồi ông đi khắp mọi nơi để khoe về việc làng ông không phải là Việt gian, không đi theo tây. Tất cả đều láo hết, đều sai sự mục đích cả. Rồi tối hôm ấy, ông lại sang bên nhà bác Thứ mà nói chuyện về cái làng của ông. Ông kể rành rọt về trận đánh Tây của làng ông một cách rành rọt, tỉ mỉ như chính ông vừa tham gia trận đánh giặc ấy xong vậy.

     Kim Lân đã rất tài tình khi miêu tả rất tinh tế diễn biến tâm trạng của ông Hai khi nghe tin làng theo giặc. Đó là nỗi đau đớn, tủi hổ, là sự bàng hoàng, tổn thương, là niềm hạnh phúc vỡ òa khi biết sự thật.

Spread the love
Loading...

Check Also

nghị luận về lòng tự trọng

Suy nghĩ về lòng tự trọng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Suy nghĩ về lòng tự trọng (Bài làm của học …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *