Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / Suy Nghĩ Về Tình Cảm Gia Đình Trong Chiến Tranh Qua Chiếc Lược Ngà

Suy Nghĩ Về Tình Cảm Gia Đình Trong Chiến Tranh Qua Chiếc Lược Ngà

(Văn mẫu lớp 9) – Em hãy bày tỏ suy nghĩ của mình về tình cảm gia đình trong chiến tranh qua tác phẩm Chiếc lược ngà (Bài làm của học sinh Đặng Phương Thùy)

Đề bàiTừ tác phẩm Chiếc lược ngà của nhà văn Nguyễn Quang Sáng, hãy bày tỏ Suy Nghĩ Về Tình Cảm Gia Đình Trong Chiến Tranh Qua Chiếc Lược Ngà.

BÀI LÀM

     Chiến tranh đã lùi xa nhưng những kí ức đau thương về nó có lẽ còn là nỗi ám ảnh với những người từng trải, với những người được nghe ông bà, cha anh kể lại như chúng ta.Tổn thất mà chiến tranh đem lại không chỉ là con người, là vật chất mà xót đau hơn ấy là những mất mát trong đời sống tình cảm của mỗi cá nhân, mỗi gia đình. Đọc truyện ngắn Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng, ta như được thấy phần nào một mảnh vỡ của chiến tranh còn sót lại. Với cách nhìn nhẹ nhàng, đằm thắm, đầy trân trọng và yêu thương, nhà văn đã đưa người đọc đi sâu vào đời sống tình cảm gia đình trong hoàn cảnh éo le của chiến tranh  để rồi phát hiện ra những giá trị sáng ngời của cuộc sống.

     Chiếc lược ngà  được viết năm 1966 tại chiến trường Nam Bộ trong thời kì cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra vô cùng gay go, ác liệt. Truyện viết về tình cảm cha con sâu nặng của ông Sáu và bé Thu trong hoàn cảnh khắc nghiệt của cuộc chiến. Ông Sáu rời nhà đi kháng chiến khi bé Thu chưa đầy một tuổi. Sau tám năm xa cách, ông mới có dịp về thăm nhà, thăm con. Trở về nhà với bao mong nhớ và hi vọng nhưng trớ trêu thay  Bé Thu – con gái ông – không nhận ra cha vì vết sẹo trên mặt làm ba em không giống với người cha trong bức ảnh mà em biết. Bé cương quyết không gọi ông là ba. Đến khi Thu nhận ra cha, tình cha con thức dậy mãnh liệt trong em thì cũng là lúc ông Sáu phải lên đường trở về khu căn cứ. Ở chiến khu, ông Sáu dồn hết tình cảm yêu quý, nhớ thương con gái vào việc làm một chiếc lược bằng ngà voi để tặng con. Nhưng rồi trong một trận càn lớn của địch, ông Sáu đã hi sinh. Trước lúc ra đi mãi mãi, ông chỉ kịp trao cây lược cho bác Ba, nhờ bạn chuyển cho con gái của mình.

    Không giống như phần lớn các nhà văn cùng thời thường hướng ngòi bút vào hiện thực cuộc chiến để kịp thời ghi lại những vận động của đời sống chiến trường. Nguyễn Quang Sáng lại chọn cho mình một hướng đi khác. Viết “Chiếc lược ngà”, Nguyễn Quang Sáng không miêu tả nhiều về cuộc chiến mà ông đi sâu vào đời sống tình cảm gia đình và những chuyển biến tâm lí của nhân vật ông Sáu và bé Thu để từ đó sáng bừng lên một tình cảm thiêng liêng, bền vững và cao đẹp trong mọi thử thách cam go của cuộc đời – tình cha con.  Chiến tranh có thể cướp đi tất cả, có thể giết chết con người nhưng tình cha con thì không bao giờ chết.

Loading...

    Vì đâu mà mỗi người lính sẵn sàng từ giã quê hương, gia đình, sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng tư để làm tròn nghĩa vụ với Tổ quốc?  Ấy cũng là vì tình yêu gia đình, yêu quê hương và ra đi để bảo vệ mái ấm gia đình, quê hương thân thiết. Trong đau thương, người ta lại thấy sáng ngời lên những tình cảm cao đẹp. Suốt mấy năm đi kháng chiến, vợ chồng ông Sáu chỉ gặp nhau có mấy lần. Mỗi lần bà Sáu đi thăm chồng là mỗi lần phải vượt qua những khó khăn, nguy hiểm với núi cao, vực sâu, băng suối, vượt rừng, chính vì vậy mà bà không thể mang theo con gái lên thăm chồng được.  Và rồi vượt qua hàng vạn dặm gian nguy ấy, bà Sáu cũng chỉ được bên chồng có vài ngày.  Hai người phải sống trong nỗi nhớ thương, chờ đợi bởi chiến tranh tàn khốc. Suốt bảy tám năm trời ông tham gia kháng chiến, bà Sáu ở nhà một mình nuôi con, chung thủy chờ chồng. Tình cảm của vợ chồng ông Sáu thật đáng trân trọng cảm phục. Họ đã vì hạnh phúc chung của dân tộc mà sẵn sàng chia tay, và cũng chính vì hạnh phúc chung ấy mà hạnh phúc riêng của họ thêm sáng ngời, cao đẹp.

    Chiến tranh đã gây nên bao cảnh sinh li, tử biệt, vợ xa chồng, cha xa con. Ông Sáu phải rời nhà đi kháng chiến theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc khi mà bé Thu chưa đầy một tuổi, ông chỉ có thể ngắm nhìn con qua tấm hình để thỏa bao nhiêu mong ngóng nhớ thương con suốt những năm tháng dài đằng đẵng. Tình cảm ấy dồn nén bấy lâu khiến ông không thể kìm nén được nỗi xúc động khi được trở về nhà gặp lại con sau tám năm xa cách.   Thoáng nhìn thấy con, không thể chờ xuồng cập bến, ông đã “nhún chân nhảy thót lên, xô chiếc xuồng tạt ra, bước vội vàng với những bước dài rồi dừng lại kêu to: “Thu! Con.  Anh vừa bước vào vừa khom người đưa tay đón chờ con…” . Tiếng gọi tha thiết dồn ứ tám năm trời, ngọt ngào hơn tất cả. Tiếng gọi thiêng liêng bằng tất cả tâm hồn và tình yêu vĩ đại của người cha. Thế nhưng, nghịch lí éo le của cuộc đời đã không cho anh thỏa nỗi khát khao bên con sau nhiều năm mong nhớ. Bé Thu hoàn toàn hờ hững, xa lạ. Bé sợ hãi, bỏ chạy và hét toáng lên. Liệu phải chăng, cuộc đời đang thử thách ông? Số phận đang trêu đùa ông? Nghịch cảnh éo le có khuất phục ông? Với bản lĩnh của người lính, ông đã vượt qua cảm giác hụt hẫng ban đầu để cố gắng xây đắp tình cảm với con. Suốt những ngày ở nhà, ông đã cố gắng gần gũi để hiểu con, để con nhận ra mình  nhưng thái độ lạnh nhạt của bé Thu ông đau khổ, cảm thấy bất lực. Ông  mong được nghe một tiếng ba của con bé, nhưng con bé chẳng bao giờ chịu gọi. Nỗi đau đớn cứ giằng xé trong ông. Thời gian nghỉ phép sắp hết mà con gái chưa kịp nhận ra cha mình. Nhà văn Nguyễn Quang Sáng  đã thật tinh tế khi miêu tả nỗi đau giằng xé trong ông Sáu bằng sự cảm thông sâu sắc. Hoàn cảnh của ông Sáu cũng là hoàn cảnh của biết bao chiến sĩ trên mặt trận. Họ ngày đêm chiến đấu nhưng trái tim vẫn giữ ấm tình cảm gia đình và khát khao đoàn tụ. Trái tim ông Sáu tuy mạnh mẽ nhưng không thể tránh khỏi nỗi đau xót, ông không biết phải làm gì trước sự bướng bỉnh của con bé, ông bất lực, ngậm ngùi nghĩ đến ngày phải xa con ra đi.

     Thời gian ba ngày phép ngắn ngủi trôi qua. Hôm chia tay, ông muốn được âu yếm vỗ về con nhưng sợ nó lại bỏ chạy. Tình cảm của người cha quá lớn, tình yêu thương mãnh liệt khiến ông rưng rưng nước mắt. Vậy mà điều tuyệt vời lại đến ngay khi ông Sáu không ngờ tới. Bé Thu cất tiếng gọi ba. Tiếng ba ngọt ngào mà ông đã mong đợi bấy lâu, khao khát bấy lâu. Tiếng  gọi tha thiết của bé Thu đã làm một người lính như ông phải tỏ ra mềm yếu, và xúc động vô cùng, không thể nào ngăn được ông trào nước mắt "…anh Sáu một tay ôm con, một tay rút khăn lau nước mắt, rồi hôn lên mái tóc con". Đây là những giọt nước mắt hạnh phúc của người cha, của người cán bộ kháng chiến. Được ở bên gia đình, yêu thương và chia sẽ những yêu thương vốn là quyền của con người. Chiến tranh đã ngăn cách họ. Chiến tranh đã gây nên những nghịch cảnh trớ trêu. Giọt nước mắt hạnh phúc hòa lẫn trong nỗi đau thương bất tận khi giờ đây ông không được ở bên con và ngày trở lại chưa biết đến bao giờ.

    Trở lại chiến khu, lòng nhớ con lại càng lớn dần lên. Xa con, ông luôn nhớ con trong nỗi day dứt, ân hận ám ảnh vì mình đã lỡ tay đánh con. Lời dặn của con lúc chia tay đã thôi thúc ông làm cho con cây lược. Ông gửi vào đó tất cả tình yêu và nỗi nhớ. Có bao nhiêu nhát khắc là có bấy yêu thương mà ông Sáu đã tỉ mỉ dành cho con. Mỗi khi nhớ con ông lại mang cây lược ra ngắm. Chiếc lược trở thành vật thiêng liêng đối với ông Sáu, nó làm dịu đi nỗi ân hận, nó chứa đựng bao tình cảm yêu mến, nhớ thương, mong ngóng của người cha với đứa con xa cách. Cây lược ngà chính là sự kết tinh của tình phụ tử thiêng liêng sâu nặng.

    Ông Sáu đã không bao giờ trở về và lời hứa trao tận tay cây lược cho bé Thu vĩnh viến không thành hiện thực. Trong trận càn lớn của quân Mĩ – ngụy, Ông Sáu đã hi sinh. “Trong giờ phút cuối cùng,không còn đủ sức trăng trối lại điều gì, hình như chỉ có tình cha con là không thể chết được”, tất cả tàn lực cuối cùng chỉ còn cho ông làm một việc “đưa tay vào túi, móc cây lược” đưa cho người bạn chiến đấu. Đó là điều trăng trối không lời nhưng nó thiêng liêng hơn cả những lời di chúc. Nó là sự ủy thác, là ước nguyện cuối cùng, ước nguyện của tình phụ tử. Người đọc bàng hoàng, sửng sốt và tiếc thương. Ông Sáu hi sinh nhưng ngọn lửa yêu thương trong trái tim ông vẫn còn cháy mãi. Chiến tranh có thể ngăn cách họ, hoặc giết chết họ nhưng không thể khiến họ ngừng yêu thương. Chiếc lược ngà mà ông Sáu nhờ đồng đội gửi cho bé Thu trước lúc ông hi sinh là hình ảnh của sáng giá về sức mạnh bất tử của tình cảm cha con thiêng liêng, bất diệt.

    Người đọc thương xót cho hoàn cảnh của ông Sáu nhưng cũng rất hiểu và thương cảm cho sự bướng bỉnh tưởng chừng như ngang ngạnh của bé Thu. Trong hoàn cảnh éo le của chiến tranh, nó còn quá nhỏ để hiểu được những tình thế éo le, khắc nghiệt. Và người lớn cũng chưa ai kịp chuẩn bị cho em đón nhận những khả năng bất thường. Sự bướng bỉnh của em hoàn toàn đáng thương chứ không đáng trách bởi nó xuất phát từ một tình cảm yêu thương cha vô bờ bến. Em rất yêu ba, em thường ngắm nhìn ba trong tấm hình ba mình chụp với má. Chính vì tình yêu thương và lòng tôn thờ người ba duy nhất ấy mà em kiên quyết không nhận một người đàn ông nào khác là ba của mình bởi người ba mà em biết không hề có vết thẹo dài trên mặt giống như ông Sáu. Khi được bà ngoại giải thích em vô cùng ân hận. Giờ phút chia tay ba lên đường, tình yêu và nỗi mong nhớ với người cha xa cách dã bị dồn nén bấy lâu, nay bùng ra thật mạnh mẽ và hối hả, cuống quýt, có xen lẫn cả sự hối hận. Lần đầu tiên Thu cất tiêng gọi ba và tiếng kêu như tiêng xé,xé sự im lặng, xé cả ruột gan mọi người. Em ôm chặt lấy cổ ba, hai chân siết chặt lấy ba như muốn đền bù những hụt hẫng đã qua. Xót thương thay cho bé Thu bởi em đâu biết rằng cuộc gặp gỡ lần này sẽ là lần cuối cùng em còn có ba. Chiến tranh đã cướp đi của em người cha đáng kính mà em yêu quý,tôn thờ nhưng chiến tranh không thể lấy đi của em tình yêu thương cha vô bờ và duy nhất.

Suy Nghĩ Về Tình Cảm Gia Đình Trong Chiến Tranh Qua Chiếc Lược Ngà

     Chiếc lược ngà chính là một thành công xuất sắc của Nguyễn Quang Sáng. Làm nên thành công ấy là nhờ nghệ thuật tạo dựng tình huống truyện độc đáo của tác giả, cách lựa chọn ngôi kể tự nhiên hợp lí khi để người kể chuyện là người trực tiếp chứng kiến câu chuyện. Nghệ thuật miêu tả diễn biến tâm lí nhân vật tinh tế và sâu sắc, ngôn ngữ Nam Bộ ngọt ngào, bình dị. Nhà văn không đi tái hiện cuộc chiến tranh , không nói tới sự sống và cái chết, cái mất và cái còn mà nói đến tình cảm gia đình trong hoàn cảnh chiến tranh. Trong khắc nghiệt, tình cảm của gia đình ông Sáu lại càng thiêng liêng, bền chặt và cảm động. Đó cũng chính là tình cảm của biết bao gia đình khác khi đất nước có chiến tranh. Nó đã tạo nên sức mạnh, niềm tin để giúp cho mỗi người vượt qua được khó khăn, thử thách. Tình cảm gia đình, tình cha con đã hòa quyện trong tình yêu quê hương đất nước.Qua nhân vật ông Sáu, người đọc không chỉ cảm nhận tình yêu con tha thiết sâu nặng của người cha chiến sĩ mà còn thấm thía bao đau thương mất mát đối với những em bé, những gia đình. Tình yêu thương con của ông Sáu còn như một lời khẳng định: “Bom đạn của kẻ thù chỉ có thể hủy diệt được sự sống của con người, còn tình cảm của con người – tình phụ tử thiêng liêng thì không bom đạn nào có thể giết chết được”.

     Chiếc lược ngà là một câu chuyện cảm động và rất chân thực của Nguyễn Quang Sáng. Bằng một sự cảm nhận sâu sắc về tình cảm gia đình trong chiến tranh, ông đã gợi lên một tình cảm cao đẹp, thiêng liêng, đẹp đẽ. Qua câu chuyện, ta còn thấy được ngòi bút tài hoa, óc quan sát tinh tế và thái độ trân trọng của nhà văn Nguyễn Quang Sáng dành cho những con người yêu nước, sẵn sàng hi sinh quyền lợi cá nhân vì quê hương, đất nước. Đồng thời giúp mỗi người ý thức được trách nhiệm của bản thân với Tổ quốc, biết yêu quý và giữ gìn cuộc sống hòa bình ngày hôm nay.

>>>XEM THÊM 

Spread the love
Loading...

Check Also

nghị luận về lòng tự trọng

Suy nghĩ về lòng tự trọng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Suy nghĩ về lòng tự trọng (Bài làm của học …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *