Home / SOẠN VĂN / Soạn văn lớp 12 / Soạn văn Đàn Ghita Của Lorca Lớp 12 Tác Giả Thanh Thảo / Văn Mẫu

Soạn văn Đàn Ghita Của Lorca Lớp 12 Tác Giả Thanh Thảo / Văn Mẫu

(Soạn văn lớp 12) –  Em hãy soạn văn Đàn ghita của Lor-ca của nhà văn Thanh Thảo (Bài làm của học sinh Trường THCS Nguyễn Huệ)

Đề bài: Soạn Bài Đàn Ghita Của Lorca Lớp 12 Tác Giả Thanh Thảo / Văn Mẫu

BÀI LÀM

I. TÌM HIỂU CHUNG

1/ Tác giả

– Thanh Thảo tên thật là Hồ Thành Công

Loading...

– Trưởng thành trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mĩ. Sau năm 1975, ông dành nhiều tâm huyết cho việc đổi mới thơ ca Việt Nam.

– Được biết đến bởi những bài thơ và trường ca mang diện mạo độc đáo viết về chiến tranh và thời hậu chiến. Thơ ông là tiếng nói của người trí thức nhiều suy tư, trăn trở về các vấn đề xã hội và thời đại. Ông muốn cuộc sống phải được cảm nhận và thể hiện ở bề sâu nên khước từ lối biểu đạt dễ dãi.

– Thể hiện sự cách tân thơ Việt: đào sâu cái tôi nội cảm; cách biểu đạt mới với câu thơ tự do, xoá bỏ ràng buộc khuôn sáo bằng nhịp điệu, cách gieo vần…

  2/ Tác phẩm

a. Xuất xứ:

– Rút trong tập Khối vuông ru-bich (1985), một sáng tác tiêu biểu cho kiểu tư duy thơ của Thanh Thảo: giàu suy tư, nhuốm màu sắc tượng trưng, siêu thực.

b. Nhan đề và lời đề từ:
* Nhan đề:
– Đàn ghi ta: Là một nhạc cụ truyền thống tạo nên nét đặc sắc văn hoá của đất nước Tây Ban Nha.
– Lor-ca:
+ Một nghệ sĩ Tây Ban Nha có khát vọng cách tân nghệ thuật
+ Một chiến sĩ kiên cường chống lại chính quyền phát xít Phrăngcô.
+ Một số phận bi thảm
* Lời đề từ:
“Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”
+ Giống như một lời di chúc sớm thể hiện tình yêu nghệ thuật, tình yêu xứ sở của Lor-ca
+ Giống như một lời nhắn nhủ các thế hệ nghệ sĩ sau hãy biết vượt lên nghệ thuật của ông để đưa thơ ca tới một tầm cao mới.

Đây là di chúc của nhà thơ, khi tiên cảm về cái chết. Hãy chôn tôi với cây đàn – phần hồn của đất nước Tây Ban Nha → tình yêu Tổ quốc nồng nàn. Hãy chôn tôi với cây đàn – biểu trưng cho sự nghiệp của Lor-ca → ước nguyện suốt đời theo đuổi sự nghiệp sáng tạo nghệ thuật, mong muốn xóa bỏ ảnh hưởng của bản thân để dọn đường cho thế hệ sau vươn tới.

  3/ Bố cục: Gồm 4 phần

– Câu 1–6: Lor-ca – con người tự do, nghệ sĩ cách tân trong khung cảnh chính trị, nghệ thuật TBN.

– Câu 7-18: Lor-ca với cái chết oan khuất và nỗi xót xa về sự dang dở của khát vọng cách tân nghệ thuật.

– Câu 19-22: Niềm xót thương Lor-ca.

– Câu 23-31: Suy tư về cuộc giải thoát và cách giã từ của Lor-ca.

II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN

1. Hình ảnh Lor-ca người nghệ sĩ tự do, khát vọng cách tân nghệ thuật : (6 dòng đầu)

Lor-ca được hiện lên qua những hình ảnh tiêu biểu, chọn lọc, mang đậm chất Tây Ban Nha và giàu sức gợi như: tiếng đàn ghi ta, áo choàng đỏ, vầng trăng, yên ngựa.

-“tiếng đàn bọt nước”: H/ả tượng trưng → từ thính giác sang thị giác, thủ pháp lạ hóa → sự sáng tạo mong manh, ngắn ngủi, tan vỡ đột ngột nhưng sinh sôi bất tận. Tác giả đã lấy hình ảnh thị giác để miêu tả tiếng đàn khiến tiếng đàn hiện lên thành hình khối. Tiếng đàn nổi lên rồi ngừng lặng như bọt nước nổi lên rồi tan vỡ vùa triền miên vừa ám ảnh da diết.

“áo choàng đỏ gắt”: hình ảnh thực, tượng trưng → đấu trường quyết liệt, nơi người nghệ sĩ đương đầu với những thế lực tàn bạo, hà khắc. Gợi hình ảnh người võ sĩ đấu bò tót trong trận đấu bò tót khốc liệt, căng thẳng- một nét văn hoá đặc sắc của đất nướcTây Ban Nha. Hình ảnh này đã gợi không khí chính trị ngột ngạt, nóng bỏng ở đất nước Tây Ban Nha đầu thế kỉ 20 và tinh thần đấu tranh quyết liệt của Lor-ca với chính quyền phát xít Phrăngcô.

“lang thang, miền đơn độc, yên ngựa mỏi mòn, vầng trăng chuếnh choáng, → cuộc hành trình đơn độc của người nghệ sĩ đang tranh đấu cho tự do và cái mới. Gợi hình ảnh người nghệ sĩ một mình một ngựa, một con đường thăm thẳm, mênh mông, phiêu du giữa đất trời tự do với khát vọng nghệ thuật chưa tìm được niềm đồng cảm nên hụt hẫng chênh chao.

– “li-la li-la li-la” : nghệ thuật láy âm→  Vừa mô phỏng tiếng đàn vừa là tên một loài hoa màu tím à tạo nên tính nhạc và sắc màu cho đoạn thơ.

-> Lor-ca hiện lên giữa không gian văn hoá đậm chất Tây Ban Nha, giữa bối cảnh chính trị căng thẳng ngột ngạt với bản lĩnh và khát vọng của người nghệ sĩ yêu tự do, yêu cái đẹp và cuộc sống. Vẻ đẹp của Lor-ca một ng­ời nghệ sĩ khao khát cách tân nghệ thuật giữa một thế­ giới bạo tàn với nền nghệ thuật già nua cằn cỗi, ban đầu thì hào hùng anh dũng là thế nhưng về sau giai điệu như bị lắng xuống. Qua hình ảnh Lor-ca, Thanh Thảo đã bộc lộ được niềm đồng cảm sâu sắc.

soạn văn Đàn ghita của Lor-ca của nhà văn Thanh Thảo
Soạn Bài Đàn Ghita Của Lorca Lớp 12 Tác Giả Thanh Thảo / Văn Mẫu

2. Cái chết đầy bi phẫn của Lor-ca, khát vọng cách tân nghệ thuật đành dang dở (Câu 7-18)

TâyBan Nha

hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bê bết đỏ

– Tác giả đã sử dụng nghệ thuật đối để làm nôi bật sự tương phản giữa người nghệ sĩ và kẻ thù:

  + Hát nghêu ngao   ><  áo choàng bê bết đỏ

 Đó là sự đối lập giữa tự do của người nghệ sĩ > < bạo lực tàn ác của phát xít

– Hoán dụ:

               +Tiếng đàn                    ->Cuộc đời Lor-ca

               +Áo choàng bê bết đỏ   ->Cái chết

– “tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy”: Nhân hóaà  âm nhạc – thân phận; tiếng đàn – linh hồn, thân thể và sinh thể.

Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác “tiếng ghi ta” thành sắc màu, hình khối…

+ Nâu: trầm tĩnh, nghĩ suy, là biểu tượng cho tình yêu đôi lứa, là dòng hồi ức về người con gái tên là Maria

+ Xanh: thiết tha, hi vọng, là biểu tượng cho tình yêu thiên nhiên, tình yêu cuộc sống và cái đẹp.

+ Tròn bọt nước vỡ tan: Bàng hoàng tức tưởi.

+ Ròng ròng máu chảy : Đau đớn, nghẹn ngào, biểu tượng cho cái chết đẫm máu và số phận mong manh của lor-ca

=> Hệ thống hình ảnh vừa mang ý nghĩa thực vừa mang nghĩa ẩn dụ, t­ượng trư­ng, Thanh Thảo tái hiện cái chết bi thảm của Lorcaà  đau xót trước cái chết của một tài năng, một nhân cách. Tác giả đã sử dụng nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác và nhân hoá để tiếng đàn hiện lên thành sắc màu, hình dáng, chuyển động, thành linh hồn, số phận của Lor-ca. Những điệp từ, điệp ngữ và nhịp thơ gãy nát, đứt đoạn khiến đoạn thơ như những phút cao trào trong một bản hoà tấu. Hai tiếng máu chảy tách riêng thành một dòng giống như những giọt máu nhỏ từ trên xuống, như tiếng đàn buông lơi, đứt gãy.  Đằng sau những câu thơ trên là một niềm đau, một cõi lòng rướm máu của Thanh Thảo

3. Niềm xót thương Lor-ca: (câu 19-22)

Tiếng đàn -> ẩn dụ: nghệ thuật của Lor-ca, tình yêu tự do và yêu con người mà ông suốt đời theo đuổi.

– “Không ai chôn cất tiếng đàn -> sức sống mạnh mẽ của nghệ thuật

-“ tiếng đàn – cỏ mọc hoang”->So sánh

     + Xót th­ương cho cái chết của một thiên tài, xót tiếc cho hành trình cách tân dang dở.

    +  Cái đẹp không thể bị hủy diệt.

– Hình ảnh tượng trưng, so sánh:

 + “Giọt nư­ớc mắt”: cảm thông, uất hận.

 + “Vầng trăng”: là biểu tư­ợng cho cái đẹp, cho nghệ thuật của Lor-ca luôn toả sáng.

=> Cấu trúc gián đoạn bày tỏ sự xót thương,  trân trọng, niềm tin mãnh liệt của nhà thơ vào sự bất tử của tiếng đàn Lor-ca.

4. Suy tư về cuộc giải thoát và cách giã từ của Lor-ca: (9 dòng cuối)

– “Đ­ường chỉ tay”:  đứt  > <  “Dòng sông”:  rộng à Đối lập: cuộc đời ngắn ngủi, số phận bé nhỏ trước vô cùng vô tận của thế giới .

– “đường chỉ tay đứt”: ẩn dụà số phận, định mệnh nghiệt ngã của Lor-ca.

– Các hành động:

+ ném lá bùa vào xoáy nước

+ ném trái tim mình vào cõi lặng yên

-> sự giã từ và giải thoát, một sự lựa chọn.

-...dòng sông, ghi ta màu bạc: Gợi cõi chết, siêu thoát.

Li-a li-a li-a: gợi nhịp thời gian vẫn chảy mãi. Sự sống tiếp tục hành trình vô tận của nó, để cho sự sáng tạo nghệ thuật vẫn mãi hồi sinh.

->Nhân danh lòng kính trọng Lor-ca, hãy để cho Lor-ca có được một sự giải thoát thực sự.

=> Hình tượng Lor-ca: một người nghệ sĩ có khát vọng nghệ thuật, có tình yêu cuộc sống, tình yêu tự do, có tinh thần đấu tranh quyết liệt với chính quyền phát xít, có số phận bi thảm nhưng cũng có sức sống bất diệt. Qua hình tượng Lor- ca, Thanh Thảo đã bộc lộ niềm đồng cảm, nỗi tiếc thương sâu sắc và sự ngưỡng mộ trân trọng với một người nghệ sĩ Tây Ban Nha.

III. TỔNG KẾT

  1/ Nghệ thuật

– Thể thơ tự do, không dấu câu, không dấu hiệu mở đầu, kết thúc.

– Thủ pháp tiêu biểu của thơ siêu thực đặc biệt là chuỗi hình ảnh, biểu tượng.

– Ngôn ngữ thơ hàm súc giàu sức gợi.

  2/ Nội dung

Tác phẩm đã khắc hoạ thành công hình tượng Lor-ca, một người nghệ sĩ có khát vọng nghệ thuật, có tình yêu cuộc sống, tình yêu tự do, có tinh thần đấu tranh quyết liệt với chính quyền phát xít, có số phận bi thảm nhưng cũng có sức sống bất diệt. Qua hình tượng Lor- ca, Thanh Thảo đã bộc lộ niềm đồng cảm, nỗi tiếc thương sâu sắc và sự ngưỡng mộ trân trọng với một người nghệ sĩ Tây Ban Nha.

>>>XEM THÊM:

Spread the love
Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *