Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Phân tích bài thơ vội vàng là tiếng lòng của hồn thơ ham sống | Văn mẫu

Phân tích bài thơ vội vàng là tiếng lòng của hồn thơ ham sống | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy phân tích ý kiến “ Bài thơ Vội vàng của nhà thơ Xuân Diệu là tiếng lòng của một hồn thơ ham sống đến cuồng nhiệt” 

(Bài làm của học sinh Trần Minh Thư)

Đề bàiPhân tích bài thơ vội vàng là tiếng lòng của hồn thơ ham sống

BÀI LÀM

        Xuân Diệu là nhà thơ thơ “ mới nhất trong các nhà thơ mới” – Hoài Thanh; và ông cũng chính là nhà thơ của tình yêu, của mùa xuân và tuổi trẻ. Bởi thế mà Xuân Diệu đã có biệt danh thật hay, thật đẹp đúng với chất thơ của mình- Ông hoàng của thơ tình yêu. Vội vàng là bài thơ tiêu biểu của Xuân Diệu trước Cách Mạng. Bài thơ chính là tiếng lòng của một “hồn thơ yêu đời, ham sống đến cuồng nhiệt.”

Loading...

        Những tâm tư tình cảm của hồn thơ trẻ trung, tràn đầy sức sống đều được Xuân Diệu gom góp vào bài thơ Vội vàng. Vội vàng nghe tên nhan đề thôi cũng đã gợi lên cho ta cái tâm trạng khẩn trươn, thúc giục, sự nhiệt huyết của tuổi trẻ. Quan niệm thơ của Xuân Diệu đề cao cảm xúc tuy nhiên Vội vàng lại là bài thơ có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa luân lí và cảm xúc do đó bài thơ đi vào lòng người sâu sắc, cho thấy hồn thơ, phong thái, ý guyện , khát vọng của Xuân Diệu.

Phân tích bài thơ vội vàng là tiếng lòng của hồn thơ ham sống

        Vội vàng – bài thơ thể hiện một hồn thơ yêu đời. Mở đầu bài thơ là khổ thơ bốn chữ đặc biệt:

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

      Với cấu trúc câu “tôi muốn…” “cho..” cùng với những câu thơ ngũ ngôn cân đối đã nhấn mạnh ước muốn của thi nhân. Ưóc muốn đó tưởng như thật ngông , phi lí nhưng thật ra ljai vô cùng theist thực, cao đẹp. Đó làc ước muốn, khát vọng lưu giữ lại vẻ đẹp cuộc sống, cuộc đời. Từ “ nắng” cho đến “gió” nhà thơ đều muốn những vẻ đẹp ấy “đừng” nhạt mất và bay đi mùi hương. Lời thơ như van nài, khẩn khoản trước mẹ thiên nhiên, bày tỏ nỗi niềm, tình yêu da diết dành cho cái đẹp, cho cuộc sống vạn vật xung quanh. Nhà thơ vô cùng yêu mến, trân trọng cuộc đời.

        Bài thơ tràn ngập sức sống, tươi vui rộn ràng dưới con mắt quan sát tinh tế, nhạy cả của Xuân Diệu đã lòng ghép bức tranh vườn xinh đẹp, tình ái yêu thương. Vẻ đẹp thiên nhiên trần thế nhưu thu gọn lại trong khu vườn xuân. Nào là “ong bướm” tuần tháng mật, “hoa đồng nội cỏ xanh rì”, “lá của cành tơ phơ phất”, yến anh thì say đắm “khúc tình si”… tất cả hòa nhịp chung với nhau trong không gian xinh đẹp, thơ mộng, sắc xuân ngập tràn. Phải là một hồn thơ yêu đời thì Xuân Diệu mới có thể gợi lên cho ta thấy bức tranh xuân hoàn mĩ đến như vậy.                Điệp từ “ Này đây… của…” dòng thời cũng là phép liệt kê cho ta thấy rõ sự đa dạng, phong phý của thiên nhiên được nhà thơ cảm nhận bằng tất cả các giác quan của mình: thính giác , thị giác, vị giác… Đặc biệt câu thơ:

Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần

 đã đem đến sự sáng tạo mới mẻ của Xuân Diệu về thước đo cái đẹp. Nếu thơ xưa lấy thiên nhiên làm thước đo cái đẹp như Nguyễn Du mien tả vẻ đẹp hai chj em Thúy Van, Thúy Kiều “ mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da”, hoa ghen đua thắm, liễu hờn kém xanh”… thì nay trong thơ mới của Xuân Diệu con người mới là thước đo chuẩn mực của cái đẹp. Tháng Giêng được ví như một cặp môi gần. Với biện pháp ẩn dụ chuyển đổi cảm giác tháng Giêng trở nên xinh đẹp, ngọt ngào, quyến rũ như một cặp môi thiếu nữ độ tuổi trăng ràm đáng yêu cảm xúc chân thật, gần gũi. Đây là một câu thơ rất Xuân Diệu, câu thơ như lời mời gọi ngọt ngào, quyến rũ người đọc, người nghe. Giojng thơ Xuân Diệu hung phấn, hồ hởi của một con người đang đắm say trong sắc đẹp của thiên nhiên tạo hóa. Đúng là Ông hoàng của thơ tình yêu, từng câu thơ, ngôn từ thơ đều bộc lộ một tình yêu chân thành sâu sắc như thể tình yêu đã ngấm vào từng thớ da thịt Xuân Diệu.

        Chính bởi Xuân Diệu là một nhà thơ yêu đời cho nên Vội vàng thể hiện vô cùng rõ nét điều đó. Và tiếp đến một cung bậc cảm xúc cao trào hơn của nhà thơ trong Vội vàng đó là sự “ham sống đến cuồng nhiệt”

Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân

       Dẫu đang đắm chìm trong tiên cảnh hạ giới là khu vườn ngập tràn sức sống và tình yêu thế nhưng Xuân Diệu vẫn lo lắng, lo sợ một mai đây xuân sẽ đi , lấy mất đi tâm hồn đang phơi phới sắc xuân và tình yêu này. Từ đó mà nhà thơ đã đưa ra quan niệm thời gian mới:

Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già

      Câu thơ đưa ra quan niệm thời gian mới mẻ , đó cũng như nỗi băn khoăn của chính nhà thơ về sự ngắn ngủi của tuổi trẻ con người. Thời gian theo quan niệm thơ xưa là tuần hoàn vô hạn. Thế nhưng Xuân Diệu lại không cho là như thế. Với nhà thơ thời gian mỗi giây phút qua đi đều tan biến vào hư vô và không bao giờ trở lại. Mùa xuân này đang thắm nhưng mỗi phút giây trôi qua nó lại tàn phai đi chút ít cho đến lúc lụi tàn. Tuổi xuân của con người cũng thế, chẳng ai thanh xuân thắm lại hai lần. Từ quan niệm của Xuân Diệu ta thấy rằng nhà thơ ý thức sâu sắc về quan niệm thời gian do đó mà hồn thơ ông càng thêm cảm xúc ham sống, níu giữ vẻ đẹp thực tại.

Còn trời còn đất nhưng chẳng còn tôi nữa

        Nên bâng khuân tôi tiếc cả đất trời

       Tâm trạng của Xuân Diệu đã không còn  sung sướng hay vội vàng một nửa  mà đã chuyern thành bâng khuâng, tiếc. Mỗi khoảnh khắc trôi đi là một sự mất mát lìa xa. Mỗi một sự vật trong vũ trụ đang từng giây phút ngậm ngùi chia ly một phần sự sống của mình. Điều đó cho thấy sự luyến tiếc cuộc đời đến tột cùng của nhà thơ. Sự cảm nhận không gian như thế xét cho cùng chính là sự thức tỉnh sâu sắc của cá nhân về sự tồn tại có ý nghĩa của mỗi cá nhân sống trên đời, nâng niu, trân trọng từng phút giây, tháng năm tuổi trẻ.

Chẳng bao giờ, ôi ! Chẳng bao giờ nữa… 

 

        Câu thơ chính là tiếng thở dài đầy nuối tiếc khi phải giã từ sự sống ngày một mai mòn già đi của Xuân Diệu. Câu thơ cảm thán làm tăng thêm cảm xúc thương xót mà nhà thơ dành cho cuộc đời này. Đau đớn làm sao khi mà ham sống đến cuồng nhiệt mà thời hạn không cho phép cái gìlà mãi mãi. Mãi mãi thì có lẽ vẻ đẹp ấy đã không khắc ghi vào hồn thơ Xuân Diệu sự nuối tiếc.

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

      Từ cái tôi cá nhân, nhà thơ đã chuyển thành cái ta chung của tất cả mọi người. Bởi ai mà chẳng có nỗi niềm khát khao như khao khát của nhi nhân. Mỗi người đọc hãy cảm nhận lấy khát vọng của mình trong cái "ta" ấy. Chúng ta đều không muốn hoang phí tuổi trẻ, muốn tận hưởng cuộc sống trọn vẹn từng giây phút quý giá. Vì biết đâu ngày mai ta chẳng còn cơ hội đón ánh bình minh… Với điệp cấu túc “Ta muốn…” nhà thơ bày tỏ khát vọng, mong muốn đến tột cùng giữ hết lại những gì xinh đẹp nhất của thiên nhiên, đời này. Cùng với việc sử dụng hàng loạt động từ mạnh theo mức độ tăng tiến “ ôm”, “riết”, “say”, “thâu”, và đặc biệt là động từ “cắn” đầy mạnh mẽ, xúc cảm cuồng nhiệt trước thiên nhiên. Nhà thơ như muốn đem thiên nhiên hòa nhập hoàn toàn vào cơ thể mình, để xuân xanh mãi sống dậy trong lòng ông không cách nào tàn lụi được.

      Nhưng thời gian cứ lạnh lùng, tàn nhẫn mang theo mọi vẻ đẹp của cỏ cây, hoa lá lẫn với tiếng chim trời cùng tuổi trẻ ra đi để cho lòng tiếc nuối khiến thi nhân sầu càng thêm sầu, càng khao khát muốn thiên nhiên xinh đẹp mãi trường tồn không bao giờ già nua, héo úa :

 Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn

       Xuân Diệu – Thật đúng là một hồn thơ yêu đời, ham sống đến cuồng nhiệt!

Spread the love
Loading...

Check Also

suy nghĩ về ý kiến thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật

Suy nghĩ về ý kiến Thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy nêu suy nghĩ về ý kiến của nhà thơ, …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *