Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 8 / phân tích bài đi bộ ngao du Của Ru-Xô | Văn mẫu

phân tích bài đi bộ ngao du Của Ru-Xô | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 8) – Em hãy Phân tích đoạn văn Đi bộ ngao du (Trích Ê-min hay Về giáo dục) của Ru-xô

(Bài làm của học sinh Lương Hồng Phương)

Đề bàiPhân Tích Bài Đi Bộ Ngao Du Của Ru-Xô

phân tích bài đi bộ ngao du

BÀI LÀM

Loading...

     Ru-xô sinh năm 1712 mất năm 1778 là nhà văn Pháp. Ông sinh trưởng trong một gia đình nghèo, mồ côi mẹ từ nhỏ và chỉ được đi học đến 2 năm từ lúc 12 tuổi đến 14 tuổi. Trước khi Ru – xô trở thành một nhà văn, nhà triết học nổi tiếng ông đã phải làm nhiều nghề kiếm sống như thợ chạm, người ở, gia sư, dạy âm nhạc…. Ru-xô nổi tiếng với những bài Luận về khoa học, nghệ thuật và viết nhiều tiểu thuyết, viết về sự bất bình đẳng trong xã hội. Trong tác phẩm Ê-min hay Về giáo dục, ông đã bàn về chuyện giáo dục một em é từ sơ sinh cho đến lúc trưởng thành, đoạn trích là một trong số đó.

     Đi bộ Ngao du là một đoạn trích nằm trong quyển V, quyển cuối cùng mà Ru-xô viết cho  tiểu thuyết giáo dục (quá trình giáo dục bé Ê min). Đây là câu chuyện kể về chuyến du lịch 2 năm của Ê min để nghị lực – đạo đưc của em được thử thách và đây cũng là cơ hội biết thêm về thực tế xã hội. Đoạn trích chứng minh rằng, muốn hiểu biết những gì về thế giới xung quanh thì ta cần phải đi bộ ngao du. Qua đây ta thấy được Ru-xô là con người giản dị, quý trọng tự do và yêu thích thiên nhiên.  Đi bộ Ngao du là bài nghị luận chặt chẽ, có sức thuyết phục cao nhờ sự sinh động của lí lẽ và thực tiễn.

     Bố cục đoạn trích được chia thành 3 đoạn nhỏ. Đoạn 1 Từ đầu cho đến “nghỉ ngơi”, nội dung của đoạn này nói về việc đi bộ ngao du được tự do, làm theo ý thích, không lệ thuộc vào ai hay vào bất kỳ cái gì;  đoạn 2 tiếp theo cho đến “tốt hơn”, nội dung đoạn 2 Ru-xô cho rằng đi bộ ngao du để học hỏi trau dồi thêm vốn kiến thức mới cho mình; đoạn còn lại: Đi bộ ngao du mang đến sức khỏe và tinh thần tốt.

     Mở đầu phần văn trích, là luận điểm Đi bộ ngao du – Ta hoàn toàn được tự do. Ru-xô đã xác định: “Tôi chỉ quan niệm được một cách đi ngao du thú vị hơn đi ngựa: dó là đi bộ". Và kêt thúc phần văn trích cũng là một câu xác định rõ ràng hơn về mục đích của việc đi là: “Khi ta chỉ muốn đến một nơi nào, ta có thể phóng bằng xe ngựa trạm; nhưng khi ta muốn ngao du, thì cần phải đi bộ ”.

      Sau đó, bằng phép diễn dịch, Ru-xô đã tập trung giải thích về tiện ích của việc đi dạo chơi đây đổ.

     Trước hết, đi bộ ngao du là được “hưởng thụ tất cả sự tự do mà con người có thể hưởng thụ”. Ở đoạn văn này, tác giả đã dùng hai nhân xưng dại từ đứng làm chủ ngữ trong câu văn. Nhân xưng đại từ “ta” để chỉ mọi người, trong đó có Ru-xô. Còn “tôi” thì thay thế cho tác giả. Thế thì đi bộ ngao du thú vị hơn đi ngựa ở những điểm nào? Tác giả đã nêu ý thích và hoạt động của con người nói chung trong khi đi, chính vì vậy mà Ru-xô đã sử dụng nhân xưng đại từ “ta” lặp lại trong mỗi câu văn vổi ý nhấn mạnh và tạo sự lưu ý đặc biệt ở người đọc để họ có thể đồng tình với ông về sự thú vị của đi bộ ngao du là: “Ta ưa đi lúc nào thì đi, ta thích dìmg lúc nào thì dừng, ta muốn hoạt động nhiều ít thế nào thì tùy”. Ru-xô đã khêu gợi ý thích chung, tâm lý thường thấy trong đời sống của mỗi người. Ngao du đây đó mà còn bị ràng buộc bởi thứ này thứ nọ thì chẳng… thú vị gì!

     Như vậy, đi bộ vô cùng thú vị, hơn hẳn đi ngựa. Đi bộ ta được tự do đi, tự do nghỉ ngơi, tự do quan sát và xem xét mà không phụ thuộc vào ai, vào bất kỳ điều gì dù là gã trạm, con ngựa hay thời tiết,… Đi bộ ngao du giúp con người thể hiện được cái tôi, cá tính của chính mình, để "hưởng thụ tất cả sự tự do mà con người có thể hưởng thụ". Bên cạnh đó, để lời văn vừa mang tính chủ quan vừa mang tính khách quan, nhà văn đã tự mình phân thành một nhân vật khác: "Ê-min": "Ê-min có mệt gì lắm đâu: em to khỏe; mà sao em lại mệt được cơ chứ… ở chốn nào em cũng có những thứ để giái trí…". Với việc tự tách mình ra, thự phân thân. Ru-xô một lần nữa khẳng định sự chủ động của con người trong việc "đi bộ ngao du". Như vậy, ngay từ đầu, bằng lập luận chặt chẽ, lí lẽ sắc bén, dẫn chứng sinh động, Ru-xô đã khẳng định được vai trò, sự ưu việt của việc đí bộ, đó là tự do, chủ động.

     Sang phần hai, Ru-xô khẳng định rằng đi bộ ngao du – Cơ hội để trau dồi thêm vốn tri thức mới. 

    Với Ru-xô, đi bộ ngao du là đi như Ta-lét, Pla-tông và Pi-ta-go. Tức là vừa đi vừa tìm hiểu, vừa học hỏi. Ở đoạn này, tác giả không xưng "tôi" hay xưng "ta" mà sử dụng hàng loạt các câu hỏi mang tính khách quan: " Ai là người yêu mến nông nghiệp chút ít mà lại không muốn biết các sản vật đặc trưng cho khí hậu những nơi mình đi qua và cách thức trồng trọt những đặc sản ấy ? Ai là người có chút ít hứng thú với tự nhiên học mà lại có thể quyết định đi ngang một khoảnh đất mà không xem xét nó, một lèn đá mà không ghè vài mẩu, những quả núi mà không sưu tập hoa lá, những hòn sỏi mà không tìm các hóa thạch!". Thông qua các câu hỏi, nhà văn muốn khẳng định rằng đi bộ ngao du là cách để con người nâng cao tẩm hiểu biết, bồi đắp vốn sống thực tế. Thiên nhiên và cuộc đời là một trường học lớn, là kho tàng kiến thức phong phú, đa dạng.

    Kiến thức về mọi lĩnh vực của tự nhiên giống như những ngọn gió mát lành ùa vào tâm hồn và trí tuệ con người. Học hỏi bằng cách gần gũi với thiên nhiên, hòa mình với thiên nhiên khác xa với cách học giáo điều, hình thức trong trường lớp, qua sách vở. Thiên nhiên sống động không giống với những mô hình chết cứng trưng bày trong phòng sưu tập của các ngài tự nhiên học và các phòng sưu tập sang trọng của vua chúa cũng không thể so sánh. Bởi những thứ mà họ có trong tay cứ tưởng là đầy đủ thật ra chỉ là một phần rất nhỏ của thiên nhiên mà thôi. Còn sự vật chỉ thực sự có linh hồn khi ở đúng chỗ mà Tạo hóa đã an bài cho nó trong một tổng thể thiên nhiên hài hòa và sinh động, một sự sắp xếp thần tình mà không một nhà khoa học tài giỏi nào có thể sắp xếp tốt hơn.

    Vốn tôn thờ chủ nghĩa tự nhiên nên Ru-xô đả kích không thương tiếc thứ chủ nghĩa tự nhiên giả hiệu của giai cấp phong kiến quý tộc đương thời: … các ngài nghiên cứu tự nhiên học trong các phòng sưu tập; họ có các thứ linh tinh; họ biết gọi tên nhưng chẳng có một ý niệm gì về tự nhiên cả. Nhưng phòng sưu tập của Ê-min thì phong phú hơn các phòng sưu tập của vua chúa; phòng sưu tập ấy là cả trái đất. Nơi đây, mỗi vật đều ở đúng chỗ của nó… mọi thứ đâu ra đấy. Đô-băng-tông chắc cũng không thể làm tốt hơn. Việc đi bộ sẽ mang lại nhiều lợi ích: “Ta” được hiểu biết thêm về tài nguyên trái đất, về các sản vật khắp nơi, thấy được nền nông nghiệp và cách trồng trọt từng địa phương. “Ta” sẽ có được tri thức mới của thiên nhiên, địa phương, nền khoa học, kỹ thuật hoặc các quy luật trong tự nhiên,…

     Bài viết khép lại khi tác giả cho mọi người thấy rằng đi bộ ngao du – Nâng cao thêm tinh thần và sức khỏe: “Ta" không thấy buồn bã, hay bị làm phiền giống như khi ngồi trong xe. “Ta" thấy vui vẻ, thoải mái trước mọi việc, sức khỏe cũng được cải thiện hơn vì đây là một môn thể thao lành mạnh, an toàn  cho mọi đối tượng. Thông qua việc ngao du thiên hạ bằng cách đi bộ nhà văn Ru- xô có thể phát hiện ra nhiều sự thú vị của cuộc sống. Việc đi bộ thường xuyên cũng giúp cho cơ thể con người khỏe mạnh, dẻo dai hơn nhờ luyện tập thể dục thể thao đều đặn, giúp con người sống thọ hơn. Bởi chính việc đi bộ giúp cho những cơ bắp trên cơ thể con người có dịp để vận động nhiều hơn. Tiêu hao nhiều năng lượng, giảm đi lượng mỡ dư thừa trong cơ thể, giúp giảm được những căn bệnh như béo phì, mỡ trong máu. Và đặc biệt, đi bộ giúp con người thoải mái về mặt tinh thần, ăn ngon hơn, ngủ ngon hơn.

     Bằng lối nghị luận sinh động, xen kẽ giữa hai ngôi kể chuyện “ta” – “tôi” nhà văn đã nêu lên được những điểm ưu việt của việc đi bộ ngao du. Lúc xưng “ta” là để nêu lên lý luận chung của đoạn trích. Lúc xưng “tôi” nhằm nêu ra cảm nhận về xung quanh, về cuộc sống mà tác giả từng trải qua. Cũng có lúc xưng “tôi” để kể chuyện về Ê – min nhân vật học trò do tác giả tưởng tượng ra. Cách kể chuyện này mang đến sự sinh động, không bị khô khan, thu hút người đọc hơn. Qua cách kể chuyện ta thấy được bóng dáng của tác giả, một con người giản dị, rất yêu thích sự tư do và có tình yêu thiên nhiên xung quanh.

Spread the love
Loading...

Check Also

Cảm nhận của em về bài thơ khi con tu hú của tố hữu

Cảm nhận của em về bài thơ khi con tu hú của tố hữu | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 8) – Em hãy nêu cảm nhận về bài thơ Khi con tu hú …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *