Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / Nghệ Thuật Tả Cảnh Trong Cảnh Ngày Xuân Của Nguyễn Du | Văn Mẫu

Nghệ Thuật Tả Cảnh Trong Cảnh Ngày Xuân Của Nguyễn Du | Văn Mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Em hãy so sánh nghệ thuật tả cảnh ở 4 câu đầu và 6 câu cuối trong đoạn trích Cảnh ngày xuân của Nguyễn Du (Bài làm của học sinh Nguyễn Anh Thư)

Đề bài: So sánh Nghệ Thuật Tả Cảnh Trong Cảnh Ngày Xuân Của Nguyễn Du trích Truyện Kiều.

BÀI LÀM

     Bức tranh thiên nhiên trong lễ Thanh minh được thể hiện vô cùng rõ nét trong đoạn trích Cảnh ngày xuân của Nguyễn Du. Bằng tài năng và tâm hồn, tác giả đã vẻ nên hai bức tranh phong cảnh mang sắc thái khác nhau trong cùng một đoạn trích.

     Ở bốn câu thơ đầu tiên, ta có thể thấy khung cảnh thiên nhiên mùa xuân mang vẻ đẹp tinh khôi, khoáng đạt, trong sáng… Ngày xuân đã thấm thoắt trôi đi, ánh sáng “thiều quang” trong veo và trên nền trời nhữngc cánh én chao liệng như thoi đưa dệt nên mùa xuân. Câu thơ rất động chứ không tĩnh, vừa tả cảnh vừa ngụ ý chỉ ngày xuân đang trôi đi nhanh quá. Đặc biệt, ở 2 câu thơ sau, tác giả đã vẽ nên một không gian tuyệt vời, trở thành điểm nhấn của cả đoạn trích:

“Cỏ non xanh tận chân trời

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa”

Loading...

     Dường như, màu xanh của cỏ trải dài, trải rộng phủ kín tầm mắt và như nối liền với bầu trời xanh thẳm. Với màu xanh “tận chân trời” điểm xuyết một vài bông lê trắng, hai màu sắc xanh trắng tạo nên một gàm màu rất hài hòa, tinh tế, mang đến sức sống căng tràn của mùa xuân. Phép đảo ngữ “trắng điểm” đã gợi sự sinh động, có hồn cho câu thơ. Liệu có phải bàn tay họa sĩ – thi sĩ vẽ nên thơ nên họa, như bàn tay tạo hóa điểm tô cảnh xuân tươi. Tất cả đều tươi mát, lặng lẽ, thanh tao mà không ồn ào, rất hộp với tâm hồn những trang nam thanh nữ tú trong ngày xuân.

      Mùa xuân không chỉ là mùa của sự sống mà đó còn là mùa của những lễ hội, nổi bật nhất có thể kể đến đó chính là Thanh minh. Không khí náo nức của lễ hội càng làm cho bức tranh của ngày xuân thêm rộn rã, tấp nấp. Không khí buổi sáng càng tấp nập, rộn rã bao nhiêu thì khi trời đổ về chiều càng ảm đạm, buồn bã bấy nhiêu:

“Tà tà bóng ngã về tây
Chị em thơ thẩn giang tay ra về
Bước dần theo ngọn tiểu khê
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh
Nao nao dòng nước uốn quanh
Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang”.

     Vẫn là khung cảnh thiên nhiên mùa xuân ấy, vẫn có nét thanh, nét dịu nhưng đang nhạt dần, lặng dần và đượm vẻ bâng khuâng xao xuyến. Bóng dương đã chênh chếch xế chiều “Tà tà bóng ngã về tây”. Hình như đây không chỉ là hoàn hôn bao trùm cảnh vật mà con người cũng chìm trong một cảm xúc bâng khuâng khó tả. Tâm hồn con người cũng như chuyển điệu cùng cảnh vật đang nhạt dần. Những bước chân thơ thẩn nhẹ nhàng trên con đường về được khắc họa qua hệ thống từ láy giảm nghĩa “tà tà, thanh thanh, nho nhỏ…”. Các từ ngữ đó không chỉ để miêu tả cảnh vật mà Nguyễn Du đã rất sáng tạo khi dùng từ láy để chỉ trạng thái con người: xao xuyến, tiếc nuối cho một ngày vui sắp tàn. Như vậy, có thể thấy cảnh đã mang màu tâm trạng của nhân vật.

 

      Cảnh vật lúc về chiều không còn nhộn nhịp, rộn ràng như buổi sớm nữa. Tất cả bổng trở nên nhỏ nhắn, mềm mại. lắng lại, nhạt dần, hoang vắng, êm ả, yên tĩnh hơn. Bốn bề thanh thanh, yên ắng. Dòng suối êm ả chảy qua những hòn đá nhỏ nao nao mặt nước. Dịp cầu nho nhỏ xinh xinh bắc ngang dòng suối tọa nên vẻ đẹp thơ mộng.

      Cùng một đoạn trích nhưng lại có sự khác nhau rõ rệt như vậy là do sự thay đổi về không gian, thời gian. Buổi sáng khác buổi chiều tà, lúc khai hội khác lúc tan hội. Và có lẽ vì ở đoạn trích này cảnh được miêu tả qua cảm xúc của nhân vật nên tình cảm, tâm trạng thay đổi đã tạo nên sự khác nhau của hai đoạn thơ. Buổi sáng con người vui tươi, ngập tràn sức sống, hòa mình vào không gian xung quanh tươi sáng, náo nhiệt, lúc chiều tà tan hội, con người lại tiếc nuối, bâng khuâng trong khung cảnh êm đềm, nhẹ nhàng.

     Bằng bút pháp cổ điển tả cảnh, tả cảnh ngụ tình. Nguyễn Du đã mang đến bức tranh ngày xuân đầy mới lạ và có chiều sâu tâm hồn. Hệ thống từ láy vừa miêu tả sắc thái cảnh vật vừa bộc lộ tâm trạng con người, những từ ngữ, hình ảnh gợi tả, gợi cảm đã cho thấy tài năng dùng từ chuẩn xác, điêu luyện của một đại thi hào. Đoạn trích Cảnh ngày xuân là một mẫu mực của bút pháp tả cảnh trong thi ca cổ điển, là một bức tranh thiên nhiên mùa xuân tươi đẹp, trong sáng, đa dạng.

>> XEM THÊM: Phân Tích Đoạn Trích Cảnh Ngày Xuân

Spread the love
Loading...

Check Also

nghị luận về lòng tự trọng

Suy nghĩ về lòng tự trọng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Suy nghĩ về lòng tự trọng (Bài làm của học …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *