Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / nêu ý kiến về câu kiêu ngạo là tính xấu của con người | Làm văn mẫu

nêu ý kiến về câu kiêu ngạo là tính xấu của con người | Làm văn mẫu

 (Văn mẫu lớp 12) – "Kiêu ngạo là tính xấu của con người". Anh (chị) hãy cho biết ý kiến của mình về nhận định đó (Bài làm của học sinh Dương Anh)

Đề bài: "Kiêu ngạo là tính xấu của con người". Anh (chị) hãy cho biết ý kiến của mình về nhận định đó.

 BÀI LÀM:

     Hai tiếng con người – gồm phần con và cả phần người. Vì vậy, con người vốn không có ai hoàn hảo, có cả tính tốt và tính xấu song song cùng tồn tại trong một bản thể. Thế nhưng, có những cái xấu, cần phải khắc phục, để con người, dần dần, trở nên hoàn thiện hơn. Một trong tính xấu cần khắc phục, đó là sự kiêu ngạo.

      Kiêu ngạo, đương nhiên là nét tính cách vô cùng xấu mà nhân loại vô tình có được trên hành trình sống. Kiêu ngạo làm cho con người ta bị mờ mắt, không nhìn thấy gì ngoài chính mình. Người kiêu ngạo luôn thấy bản thân vĩ đại lắm, tài năng lắm, hơn người lắm.

Loading...

       Bản chất của kiêu ngạo là “mục hạ vô nhân”. Người mang tính này luôn nhìn thấy mọi người xung quanh đều quá kém cỏi so với bản thân họ. Đến đâu, người kiêu ngạo cũng đều cho mình đứng cao hơn người khác, am hiểu mọi thứ trên đời sâu sắc hơn bất kì ai hết. Tầm vóc của anh ta, đương thời chẳng có ai sánh kịp. Đối thủ của anh ta chỉ là các bậc hiền triết, thánh nhân đã chết từ lâu.

      Người kiêu ngạo thường hay tự chuốc lấy vạ vào thân vì bản thân kiêu ngạo lúc nào cũng hàm chứa sự khinh miệt, coi thường người khác. Khi anh thấy mình to lớn ắt kẻ bên cạnh anh ta phải bé nhỏ, hạng con sâu cái kiến. Đấy chính là ảo giác mà kiêu ngạo mang lại. Anh ta chỉ nghe thấy mỗi tiếng nói của anh ta thôi, chỉ nhìn thấy mỗi vầng trán của anh ta thôi mà không chịu biết rằng ngoài kia còn có trời. Thế cho nên cái bệnh kiêu ngạo nó làm con người ta thấp lại, nhỏ đi nhưng lại vẫn cứ ngỡ mình cao lên, to hơn.

nêu ý kiến về câu kiêu ngạo là tính xấu của con người

       Tất nhiên, mọi người đều xa lánh và xem thường anh ta. Thậm chí đôi khi người ta còn mang anh ta ra làm trò đùa. Từ đó, một hậu quả kéo theo là người kiêu ngạo luôn sống trong sự cô đơn. Nếu anh ta không xem thường mọi người thì mọi người cũng chẳng ai nỡ xa lánh anh ta. Ban đầu có thể anh ta tự huyễn hoặc mình rằng thế giới này chăng có ai thấu hiểu anh ta nhưng rốt cuộc anh ta sẽ nhận thấy chẳng có ai trên đời này chấp nhận anh ta.

     Căn bệnh kiêu ngạo nó xui con người bỏ đường quang mà đâm vào bụi rậm. Tự mình chuốc lấy vai hề để cho thiên hạ cười chê, chuốc lấy cả những gian nan mà lẽ ra không nên có. Ấy là việc điều trị bệnh kiêu ngạo.

       Khổ nỗi là căn bệnh kiêu ngạo muốn chữa trị cũng chẳng đơn giản chút nào. Nguy hại ở chỗ căn bệnh này lúc đầu nó xuất hiện rất tinh tế. Có thể nó nảy ra từ vài ba thành công nho nhỏ của một cá nhân, rồi cộng với vốn văn hóa lõm bõm, lại được vài ba lời khen vô trách nhiệm vun vào, thế là bệnh kiêu ngạo cứ vùn vụt mà nảy mầm rồi phát triển. Người kêu ngạo thường không nhận ra mình đang mắc lỗi đó. Vì vậy, bản thân anh ta sẽ không tự mình sửa chữa được. Nếu có một ai đó góp ý hay phê bình, anh ta sẽ rất khó tiếp thu và để sửa được cũng rất khó khăn – vì chính bản thân anh ta nghĩ mình xứng đáng với nhiều điều mà anh ta đang tự huyễn hoặc như vậy.

      Kiêu ngạo rất gần với kiêu hãnh. Tuy nhiên, kêu hãnh là thuộc tính tốt đẹp của những lương tri sáng láng, của những đạo đức cao đẹp. Nhưng nếu kiêu hãnh quá mức thì trở nên kiêu ngạo, mà kiêu ngạo như đã bàn là thuộc về những kẻ đầu óc thiển cận, năng lực đạo đức hạng xoàng. Do vậy, chúng ta cần phải ý thức được tác hại của căn bệnh này, không được nuông chiều hay bỏ qua nó mà phải kiên trì đấu tranh loại bỏ nó ra khỏi đời sống cộng đồng.

      Trong cuộc sống, mỗi người cần luôn nỗ lực, phấn đấu. Những gì chúng ta đạt được, nhận được bằng chính khả năng mình, chúng ta có quyền tự hào, có quyền hãnh diện. Thế nhưng, đừng biến những thứ tốt đẹp ấy thành sự kiêu ngạo. Hãy là một con người tự tin với niềm kiêu hãnh tỏa ra từ chính nội lực bên trong bản thân mình, chứ đừng là kẻ kiêu ngạo với cái vẻ bề ngoài hào nhoáng, rỗng tuếch. Là một học sinh, em sẽ cố gắng học tập, tu dưỡng đạo đức để chống lại căn bệnh này, để trở thành một công dân có ích cho xã hội.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

trình bày ý kiến về căn bênh lười biếng

Trình bày ý kiến về căn bênh lười biếng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 12) – Trình bày ý kiến của anh (chị) về căn bênh …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *