Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Hình tượng hoàng phủ ngọc tường trong ai đã đặt tên cho dòng sông | Văn mẫu

Hình tượng hoàng phủ ngọc tường trong ai đã đặt tên cho dòng sông | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 12) – Hình tượng nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường trong bút kí Ai đã đặt tên cho dòng sông? 

(Bài làm của học sinh Đỗng Hoàng Nhi)

Đề bài: Hình tượng hoàng phủ ngọc tường trong ai đã đặt tên cho dòng sông

BÀI LÀM

        Thể kí là thể loại ghi chép các sự kiện qua đó ghi lại những cảm xúc, suy ngẫm của tác giả. Tùy bút là thể loại giàu chất trữ tình nhất trong các loại kí. Tùy theo ngòi bút đưa đi từ sự kiện này đến sự kiện khác, từ liên tưởng này đến liên tưởng khác để bộc lộ những cảm xúc, những suy ngẫm của mình. Nó cũng phản ánh những sự kiện nhưng đan xen những sự kiện là cảm xúc, suy ngẫm của tác giả. Chính vì đặc điểm này cho nên đọc tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông, chúng ta không chỉ gặp sông Hương, con sông thuộc về một thành phố duy nhất. Cảnh sắc, con người và văn hóa Huế mà còn thấy rõ ở đó hình tượng nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường – một người nghệ sĩ có tài và tâm.

Loading...

        Nói đến Hoàng Phủ Ngọc Tường là nói đến một cái tôi say mê tìm kiếm cái đẹp và luôn gắn bó với thiên nhiên. Ông được xem là thi sĩ của thiên nhiên. Nhiều tập sách ngay từ nhan đề đã nói lên được mối quan hệ của Hoàng Phủ Ngọc Tường với thiên nhiên “Ngôi sao trên đỉnh Phú Văn Lâu”, “Bản di chúc cỏ lau”, “Hoa trái quanh tôi”. Thiên nhiên trong kí Hoàng Phủ Ngọc Tường chính là phiên bản tâm hồn của nhà văn. Cái tôi nghệ sĩ có lúc thoát hẳn sự ràng buộc của bản thể để hòa nhập vào sông nước. Chẳng thế mà sông Hương không chỉ là biểu hiện của thiên nhiên thuần khiết mà còn lấp lánh chất nhân văn của triết lí sống.

Hình tượng Hoàng Phủ Ngọc Tường trong Ai đã đặt tên cho dòng sông

       Hoàng Phủ Ngọc Tường là 1 người nghệ sĩ có tình yêu nồng nàn tha thiết với Huế. Đọc những trang kí này ta đều nhận thấy tình yêu nồng thăm của tác giả với Huế. Tác phẩm chính là bài thơ văn xuôi ca ngợi sông Hương gắn bó với thiên nhiên văn hóa và con người xứ Huế. Có người nói sông Hương xứ Huế là miền dĩ vãng nhưng Hoàng Phủ Ngọc Tường lại ý thức rất rõ rằng “quá khứ không hoàn toàn là dĩ vãng, than đá là quá khứ của Trái Đất nhưng không bao giờ cũ, nó bị dồn nén, cồn cào tong lòng đất và luôn luôn bốc cháy như vậy, than đá là khát vọng của đất”. Yêu mến vùng đất kinh kì, tha thiết với sông Hương mà Hoàng Phủ Ngọc Tường đã đến với Huế, sông Hương với tất cả niềm đắm say ngưỡng vọng trước cái đẹp mà người ta chưa đạt tới.

      Nhà thơ Chế Lan Viên đã từng tâm sự: chẳng có thơ đâu giữa lòng đóng khép. Quả thực không thể có tác phẩm văn học nếu người nghệ sĩ không đến với đời bằng tình cảm, cảm xúc mãnh liệt, chính tình cảm yêu mến cái đẹp, yêu mến sông Hương mà ông đã có những trang kí tài hoa, uyên bác.Raxum Zamatop đã từng nói rằng nếu nhà thơ không tham gia vào việc hoàn thành thế giới thì thế giới đã không được đẹp đẽ như thế này. Hoàng Phủ Ngọc Tường đã góp phần làm nên một xứ Huế đẹp và nên thơ.

      Hoàng Phủ Ngọc Tường là 1 người con của xứ Huế, với ông Huế là quê hương, là hiện thân của cái đẹp chưa đạt tới. Do đó ông đã khám phá bằng cách đi nhiều, quan sát kĩ với phong thái của 1 người du lãm và phong cách của một nhà nghiên cứu. Do vậy Hoàng Phủ Ngọc Tường có 1 kiến thức uyên bác, am hiểu tường tận những gì mình biết: từng cành cây ngọn cỏ, từng tên đất, tên làng, từng khúc cong, dòng nước, chỗ ghềnh thác cuộn xoáy, chỗ phẳng lặng như mặt hồ yên tĩnh. Ông còn am hiểu văn hóa Huế, âm nhạc cổ điển, về những trang thơ được gợi tứ từ sông Hương. Tất cả những kiến thức ấy được vận dụng linh hoạt trong việc khám phá và sáng tạo hình tượng.

        Một phẩm chất quan trọng của người nghệ sĩ đó là khả năng liên tưởng, tượng tượng phong phú. Khi viết bài bút kí này Hoàng Phủ Ngọc Tường đã phát huy triệt để sức liên tưởng tưởng tượng của mình. Có cảm giác như ông đã hòa vào thiên nhiên, ngoại giới và nội tâm có sự tương giao sâu sắc để viết được những trang kí đẹp như tranh vẽ. Sông Hương từ đó đã đẹp với những sắc thái đa dạng nhưng khi đọc Ai đã đặt tên cho dòng sông mới thấy hết được khả năng liên tưởng, tượng tượng của nhà văn. Những câu văn uyển chuyển tinh tế. Ông đã đọc sông Hương bằng những giác quan. Tả trái cây chín mà thấy được ánh sáng, thấy được cả sự yên tĩnh trong cõi lòng hoặc cảm nhận những trái hồng ngọt không chỉ bằng vị giác mà còn bằng cả thính giác. Ăn những trái hồng ngọt và thanh đến độ tưởng như mỗi tiếng vừa ngậm vào nửa chừng đã tan thành dư vang của tiếng chim.

      Trên suốt những trang văn tả sông Hương, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã sử dụng thủ pháp nhân hóa như một phép tu từ chủ đạo. Sông Hương chảy tràn trên những trang kí của Hoàng Phủ Ngọc Tường với nhiều dáng vẻ biến hóa linh hoạt, có lúc sông Hương là cô gái Di gan phóng khoáng man dại, có lúc sông Hương như người con gái đẹp nằm ngủ mơ màng giữa cánh đồng Châu Hóa đầy hoa dại, có lúc trở thành người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya. Sông Hương hiện ra trên trang kí với nhiều phẩm chất, tính cách khác nhau. Có lúc sông Hương dữ dội, mạnh mẽ, ào ạt, có lúc dịu hiền lặng lẽ mơ màng. Có thể thấy nhân hóa kết hợp với những liên tưởng đã giúp tác giả biến con sông vô giác, vô tri trở thành một sinh thể, tính cách có nỗi niềm không lặp lại bất kì một con sông nào trong văn học. Hoàng Phủ Ngọc Tường đã vận dụng sáng tạo nhân hóa và còn đi xa cái mà người đời quen gọi là nhân hóa để đi vào bản chất sâu xa nhất của sự vật.

        Ngoài ra ông còn sử dụng thành công biện pháp so sánh khiến đối tượng được phản ánh trở nên sinh động và đem đến những câu văn đẹp đầy hình ảnh. Có những hình ảnh so sánh quen thuộc nhưng vẫn gây ấn tượng mạnh: dòng sông mềm như tấm lụa với những chiếc thuyền xuôi ngược chỉ bé bằng con thoi. Có những hình ảnh so sánh độc đáo, giàu sức biểu cảm. Ví dụ khúc quanh của dòng sông Hương như những đường cong mềm mại và như 1 tiếng vâng không nói ra của tình yêu. Có thể nói đem cái vóc dáng của dòng sông mà so sánh với trạng thái nội tâm của con người quả là xưa nay hiếm.

Hình tượng Hoàng Phủ Ngọc Tường trong Ai đã đặt tên cho dòng sông

      Hoàng Phủ Ngọc Tường đã đem đến những trang kí đầy chất thơ. Ai đã đặt tên cho dòng sông là những trang kí thấm đẫm chất thơ. Chất thơ của kí Hoàng Phủ Ngọc Tường thoát ra từ thiên nhiên, tạo vật, từ tâm hồn của con người và từ những huyền thoại mà nhà văn đặt đúng chỗ. Ta có thể bắt gặp những hình ảnh tuyệt đẹp giàu chất thơ như: những xóm làng trung du bát ngát tiếng gà hay những con chữ, đoạn văn lấp lánh huyền thoại, tạo chất thơ: lập lòe trong đêm sương những ánh lửa thuyền chài của 1 linh hồn mô tê xưa cũ. Chất thơ của thiên kí được tác giả điểm xuyết qua ca dao, lời thơ của Tản Đà, Cao Bá Quát hay âm hưởng hoài cổ của thơ bà huyện Thanh Quan hay nhan đề bài kí gợi mãi những âm thanh trầm lắng của dòng sông.

      Một đặc điểm của thể kí chính là cho ta thấy chân dung của đối tượng mà nhà văn khám phá nhưng cũng chính ở thể kí thì cái tôi của tác giả luôn được bộc lộ một cách đầy đủ, rõ ràng. Ai đã đặt tên cho dòng sông là một cuộc hành trình của sông Hương từ thượng nguồn ra biển cả và cũng chính là hành trình của đời người,hành trình của tâm hồn xứ Huế, của nền văn hóa Huế. Và ở đó có 1 Hoàng Phủ Ngọc Tường bằng cái tâm và cái tài của mình đã mang cả hồn mình để cảm nhận, lắng nghe và suy ngẫm.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

tóm tắt cốt truyện kịch hồn trương ba da hàng thịt

Tóm tắt và nhận xét về cốt truyện kịch Hồn Trương Ba da hàng thịt của Lưu Quang Vũ

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy tóm tắt và nhận xét về cốt truyện kịch Hồn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *