Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / Hãy đóng vai nhân vật cô kĩ sư để kế lại câu chuyện | Văn mẫu

Hãy đóng vai nhân vật cô kĩ sư để kế lại câu chuyện | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Dựa vào nội dung tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long, hãy đóng vai nhân vật cô kĩ sư để kế lại câu chuyện

(Bài làm của học sinh Đỗ Thị Nhung)

Đề bài: Hãy đóng vai nhân vật cô kĩ sư để kế lại câu chuyện

BÀI LÀM

     Trong cuộc đời mình, tôi đã có dịp được đi đến nhiều nơi. Nhưng chuyến đi ấy – chuyến đi lần đầu tiên sau khi tôi tốt nghiệp – chuyến đi nhận công tác qua Sa Pa – là chuyến đi để lại trong tôi những ấn tượng khó quên nhất. Đó là một kỉ niệm mà tôi không thể nào quên được, nó theo tôi đi hết cả cuộc đời của mình. 

Loading...

     Ngày ấy, xe chúng tôi vừa qua đoạn Sa Pa, đó là một nơi có khung cảnh tuyệt đẹp. Trên xe chúng tôi, có nhiều người, nhưng người mà tôi ấn tượng nhất là ông họa sĩ. Ông trông có vẻ già và là người từng đi nhiều nơi. Suốt cuộc hành trình ông nói chuyện với bác lái xe. Khi xe qua Sa Pa, chúng tôi đều ngỡ ngàng trước vẻ đẹp hiện lên trước mắt, một vẻ đẹp kì lạ. Nắng bắt đầu lên, lung linh trong nắng là những cây thông chỉ cao quá đầu, mây trắng lăn trên các vòm lá, nhìn lạ mắt. Đi đến đây, xe chúng tôi dừng nghỉ giải lao, mọi người bắt đầu lấy đồ ăn ra lót dạ. Khi ấy, tôi và ông họa sĩ già đã được bác lái xe kể về một người – một anh thanh niên – lời giới thiệu của bác khiến tôi vô cùng tò mò và muốn biết đó là ai. Qua lời giới thiệu, tôi biết anh thanh niên hai bảy tuổi, anh làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu trên đỉnh núi Yên Sơn cao hai nghìn sáu trăm mét. Bác lái xe gọi anh là người cô độc nhất thế gian, vì anh chỉ sống một mình trên đỉnh núi cao giữa bốn bề mây mù lạnh lẽo, vì thế nên anh rất thèm người. Có lần anh đã chặn xe của bác lái xe, chỉ để gặp gỡ, trông thấy người và nói chuyện với họ một lát. 

Hãy đóng vai nhân vật cô kĩ sư để kế lại câu chuyện

     Những lời giới thiệu của bác lái xe dường như đã làm cho người họa sĩ già xúc động mạnh khi nhìn thấy anh thanh niên. Trông anh cũng bình thường như bao thanh niên khác, dáng người có vẻ nhỏ bé, nhưng tôi ấn tượng với nét mặt rạng rỡ của anh. Ở anh có một chút gì đó lạ lẫm, một chút gì cuốn hút nên tôi đã không nén nổi sự tò mò mà bám chặt vào vai ông họa sĩ. 

     Người thanh niên lúc đó, nhanh nhẩu đưa cho bác lái xe một gói quà. Thì ra đó là củ tam thất mà anh đã cất công chuẩn bị cho bác gái – vợ của bác lái xe vì trong lần gặp gỡ trước anh đã được kể cho nghe câu chuyện  bác gái bị ốm. Và như để đáp lại tấm chân tình của anh thanh niên, người lái xe cũng đưa cho anh một gói quà – quyển sách mà anh đã dặn mua. Anh nhận lấy quyển sách với vẻ mừng quýnh. 

     Sau khi họ đã trao quà cho nhau, chúng tôi được bác lái xe giới thiệu với anh thanh niên. Anh thanh niên lúc đó đỏ mặt, anh có vẻ hơi luống cuống. Sau khi cất lời mời chúng tôi lên nhà anh chơi, uống nước chè; anh chạy vụt đi, vội vàng, tất tả như khi anh đến. 

Khi tôi và ông họa sĩ bước lên bậc thang bằng đất nhà anh, chúng tôi thấy anh thanh niên đang hái hoa. Tôi rất đỗi ngạc nhiên vì hành động lãng mạn ấy, lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người đàn ông tự tay mình cắt những bông hoa. Người họa sĩ dường như cũng có chung sự ngạc nhiên giống tôi, mặc dù ông không hề nói ra. Sau hai ngày xa Hà Nội, qua bốn trăm cây só đường dài xa cách, tôi không nghĩ mình lại được chứng kiến một cảnh tượng kì diệu như vậy – ở nơi rừng núi mịt mù này. Trước mắt tôi ngang tầm với cầu vồng là một rừng hoa, hoa dơn, hoa thược dược, vàng tím, đỏ, hồng phấn,… Tôi hoàn toàn bị thu hút và quên hết những e lệ ban đầu, tôi nhanh chóng chạy đến bên người con trai đang cắt hoa ấy. Anh thanh niên, rất tự nhiên đã tặng tôi bó hoa. Lúc này, tôi cảm thấy dường như chúng tôi đã là những người bạn – quen thân từ lâu chứ không phải là vừa gặp gỡ.

     Sau khi hái hoa xong, anh thanh niên đã kể cho chúng tôi nghe về công việc của mình. Anh kể nhiều lắm, đại loại anh làm công việc đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn động mặt đất, dự báo thời tiết, phục vụ sản xuất, phục vụ chiến đấu. Anh kể về công việc của mình một cách am hiểu, say mê, chi tiết. Đôi mắt anh ánh lên một tình yêu thiết tha với công việc. Điều mà tôi ấn tượng đó là khi anh kể về những khó khăn của mình, khó khăn khi hàng đêm lúc một giờ sáng phải dậy đi "ốp" trong cái không khí giá rét của núi rừng. Thế nhưng, không phải anh kể là để than vãn, vì qua cách anh kể, tôi biết anh đã coi công việc là một người bạn, không làm việc anh buồn lắm. Và anh hiểu ý nghĩa to lớn, lớn lao của công việc mình đang làm, thế nên, anh làm nó với một thái độ vui vẻ, yêu quý, trân trọng. 

     Chúng tôi đã lắng nghe anh kể, một cách say sưa. Tôi quên rằng mình đang ôm bó hoa trên tay, cứ thế đứng nghe anh kể. Sau khi nghe kể xong, chúng tôi được mời vào nhà uống nước. Thật ngạc nhiên, và tôi cũng không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu tôi có cảm giác ngạc nhiên nữa, vì căn nhà anh, một căn nhà ba gian sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp, với đồ dùng cho công việc, giường ngủ, giá sách,… Tôi đặc biệt bị thu hút bởi một chiếc bàn học con con, trên đó có mấy quyển sách đang đọc giở. Người họa sĩ già thì rất thích thú với chén nước chè mà anh thanh niên mời, chắc hẳn nó phải ngon lắm. 

      Trong khi tôi ngồi ở bàn đọc sách, họ ngồi ở bàn giữa, uống nước và tiếp tục câu chuyện với nhau. Ông họa sĩ hỏi anh thanh nhiên về sự tích thèm người, vì sao anh được gọi là cô độc nhất thế gian và không quên hứa sẽ trở lại nơi đây một lần nữa. Anh thanh niên giải thích cho ông hiểu về hoàn cảnh và công việc của mình. Thếnhưng, theo anh như anh nói, anh không hề cô đơn, vì anh có công việc và anh có sách làm bầu  bạn. Anh thanh niên quả là một chàng trai đặc biệt.

      Họ tiếp tục trò chuyện với nhau, dường như họ đã gặp nhau lâu lắm rồi chứ không phải chỉ là cuộc gặp gỡ vẻn vẹn chỉ trong ba mươi phút nữa. Trong khi anh thanh niên kể về mình, về cuộc sống, về công việc, người họa sĩ già nhanh tay phác họa anh vào cuốn sổ nhỏ của mình. 

Hãy đóng vai nhân vật cô kĩ sư để kế lại câu chuyện

     Là một người vừa ra trường, qua cách nói chuyện về công việc của anh, tôi như được truyền thêm niềm yêu nghề, yêu công việc. Mặc dù, công việc của tôi và anh không giống nhau, nhưng anh đã cho tôi những cái nhìn mới về công việc và cuộc sống. Tôi không còn cảm thấy buồn về mối tình mà mình vừa chia tay, tôi cảm thấy tin yêu cuộc sống hơn rất nhiều. Tôi thầm cảm ơn anh vì điều đó.

      Trong cái khoảnh khắc sắp phải chia xa đó, tôi chợt có ước muốn để lại một cái gì đó, dù nhỏ thôi, để làm kỉ niệm, để đánh dấu cho cuộc gặp gỡ đặc biệt này. Nhưng anh thanh niên, dường như đã vô tình không nhận ra ý muốn của tôi, anh trả lại chiếc khăn mù soa – tôi cố ý để lại – tôi nhận lại nó và cảm thấy khá bối rối. 

     Ông họa sĩ và anh thanh niên từ biệt nhau, ông không quên hứa sẽ trở lại. Còn anh thanh niên, anh ấn vào tay người họa sĩ một làn trứng để ăn trưa. Nói xong, anh vội vã vào nhà, mặc dù chưa đến giờ đi "ốp". Tôi và người họa sĩ vội vã xuống đồi, nắng bây giờ đã mạ bạc cả con đèo, đốt cháy cả khu rừng. Trong khung cảnh ấy khiến tôi cảm thấy mình cũng rực rỡ theo và lòng chợt dấy lên biết bao tâm sự khó tả.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

nghị luận về lòng tự trọng

Suy nghĩ về lòng tự trọng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Suy nghĩ về lòng tự trọng (Bài làm của học …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *