Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 6 / Đóng vai Mạnh Tử kể lại câu chuyện Mẹ hiền dạy con | Văn mẫu

Đóng vai Mạnh Tử kể lại câu chuyện Mẹ hiền dạy con | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 6) – Em hãy đóng vai Mạnh Tử kể lại câu chuyện Mẹ hiền dạy con (Bài làm của học sinh Lệ Quyên)

Đề bài: Đóng vai Mạnh Tử kể lại câu chuyện Mẹ hiền dạy con

BÀI LÀM

      Cứ mỗi lần giỗ mẹ, lòng tôi lại đau đớn, xót xa, tim tôi như thắt lại. “Hôm nay, con trai của mẹ – Mạnh Tử về cúi đầu trước vong linh mẹ và nhớ lại những lời mẹ dặn năm xưa”.

      Ngày ấy, tôi còn nhỏ và mẹ vẫn còn trẻ. Tôi là một cậu bé nghịch ngợm, tính hay bắt chước. Nhà tôi vốn gần nghĩa địa. Nghĩa địa là nơi âm u, lạnh lẽo, cỏ mọc rậm rạp. Thỉnh thoảng, các gia đình đưa người thân đã mất của mình đến đây chôn, nghĩa địa lại nghi ngút khói hương. Tôi thấy người ta chôn cất người mất mà nước mắt giàn giụa, họ lăn lộn, rầu rĩ. Thấy thê, tôi cũng bắt chước làm theo. Tôi lấy cuốc, xẻng, giả vờ đào đất rồi cũng đắp lại để chôn. Tôi cũng lăn lộn, cào đất, khóc than. Một lần mẹ bắt gặp được tôi, mẹ thở dài lắc đầu. Đôi mắt mẹ ánh lên vẻ đượm buồn. Ngày hôm sau, mẹ bảo tôi thu dọn đồ đạc, mẹ nói: “Đây không phải là chỗ hai mẹ con ta ở được, chúng ta sẽ dọn nhà đi chỗ khác”.

Loading...

đóng vai mạnh tử kể lại câu chuyện mẹ hiền dạy con

       Thế rồi, mẹ dọn nhà ra gần chợ. Khác với nghĩa địa, chợ là nơi buôn bán sầm uất. Ngày ngày, người mua người bán qua lại tấp nập không ngớt. Họ mua bán điên đảo, nói thách giá lên cao chót vót, mua rẻ bán đắt. Tôi thấy làm lạ, nhưng lại thấy hay hay nên cũng thử xem thế nào. Họ làm được, mình cũng làm được. Tôi giấu mẹ mua chịu một số thứ như hoa quả, bánh trái,… Tôi mua rẻ nhưng bán gấp đôi, gấp ba. Đến cuối ngày, tôi đã có được một số tiền kha khá, vừa đủ trả tiền mua chịu, vừa có tiền mang về cho mẹ. Tôi nghĩ: “Số tiền này đủ cho nhà mình ăn trong ba ngày, thật là tuyệt vời”. Tôi giấu thật kĩ trong người rồi chạy như bay về nhà như sợ ai lấy mất. Tôi khoe mẹ, tưởng mẹ tôi sẽ vui mừng nhưng không, trái ngược với những gì tôi nghĩ, mẹ tôi buồn, mắt mẹ ngân ngấn nước. Mẹ nhẹ nhàng nói:

        – Con trai mẹ! Mẹ hiểu con thương mẹ nhưng đây không phải là những đồng tiền trong sạch do chính tay con làm ra. Con làm như thế khác nào ăn cướp của người nghèo.

       Rồi mẹ bỏ đi, tôi chẳng hiểu vì sao mẹ lại làm như thế nữa nhưng tôi cũng lặng lẽ làm theo lời mẹ. Thế rồi, hai mẹ con tôi lại chuyển nhà ra gần trường học. Thấy bao cô cậu học sinh tung tăng cắp sách tới trường, người nào cũng mang theo sách vở đẹp đẽ, ống bút gọn gàng, tôi ao ước mình có thể được đi học. Tôi xin mẹ cho được đến trường, mẹ gật đầu đồng ý ngay. Mẹ cũng sắm sửa cho tôi nào bút, nào sách, nào vở,… Thế là tôi được cắp sách tới trường như bao bạn khác. Được đi học, tôi nghĩ thật sung sướng nhưng tôi lại cảm thấy rất chán. Ngồi trong lớp, tôi mơ màng nghĩ đến những lúc tôi được tự do, thoải mái đùa nghịch ở nghĩa đại, buôn bán điên đảo ở chợ, những lúc ấy mới thật vui làm sao! Nhưng một tuần sau, mọi ý nghĩ trong đầu toi không còn nữa. Tôi nhận ra rằng, nhờ có trường học mà tôi lĩnh hội được bao điều tốt lành. Thấy tôi chăm học, mẹ hài lòng nói: “Đây là chỗ mà mẹ con ta ở được”. Qua hai lần chuyển nhà, tôi hiểu rằng, “trẻ em như tờ giấy trắng” nó sẽ bị bôi đen, nếu môi trường sống thiếu lành mạnh. Vậy nên phải chọn một môi trường thật tốt cho con, để tránh “gần mực thì đen”.

       Tuy nhiên, chẳng những chọn cho tôi một môi trường sống tốt, mẹ còn dạy tôi biết bao điều hay. Hồi đó, thấy hàng xóm giết thịt lợn, mùi thịt thơm phức bay sang nhà tôi. Tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Người ta giết thịt làm gì đấy ạ?”. Giọng điệu vui đùa, mẹ trả lời tôi: “Để cho con ăn đấy”. Tôi tưởng thật, sung sướng lắm, nghĩ rằng mẹ luôn chiều chuộng theo ý thích của mình. Nhưng mẹ tôi lại thở dài nói: “Ta nói lỡ mồn rồi, con ta còn thơ ấu, trí thức mới mở mang mà ta nói dối nó thì chẳng hóa ra ta dạy nó nói dối sao?”. Mặc dù hồi đó nhà tôi rất nghèo, ít khi có thịt ăn, nhưng hôm đó, mẹ tôi đã đi mua thịt về cho tôi. Mẹ đã dạy tôi đức tính trung thực, thật thà; lời nói đi đôi với việc làm. Mẹ đã làm gương tốt cho tôi.

đóng vai mạnh tử kể lại câu chuyện mẹ hiền dạy con

      Một hôm tôi đang đi học, nhân lúc thầy ra ngoài có việc bận, tôi lẻn về nhà đi chơi, tôi nghĩ tầm này mẹ đang đi chợi nên sẽ không biết tôi trốn về. Nghĩ thế, tôi huýt sáo chạy tung tăng trong sân nhà. Chợt tôi nhìn thấy mẹ vẫn đang ngồi dệt vải trong nhà. Mẹ nhìn tôi mà không nói gì, mẹ cầm dao cắt đứt tấm vải đang thêu hình con phượng bằng chỉ xanh đỏ óng ánh trước mắt. Tôi biết mẹ đã phải thức ba đêm ròng để dệt tấm vải ấy. Người không tiếc công sức của mình sao. Quá bất ngờ, tôi định hỏi mẹ. Nhưng gương mặt mẹ nghiêm lại, người nói giọng kiên quyết:

      – Đi học phải chuyên cần, đến nơi đến chốn; thế mà con lại bỏ học giữa chừng, tội này lớn lắm. Con đang đi học mà bỏ học khác nào ta đang dệt tấm vải mà cắt đứt đi vậy.

     Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, chỉ biết quỳ xuống, cúi đầu nhận lỗi với mẹ. Qua những chuyện này, tôi hiểu thêm về mẹ, hiểu được tình yêu thương mà mẹ dành cho mình, tôi càng cố gắng chăm chỉ học hành. Sau này, không phụ công mẹ, tôi đã trở thành á thánh, thành một bậc đại hiền trong thiên hạ.

     Mẹ đã ra đi, khi tôi chưa thể đền đáp được công ơn của mẹ. Tôi có được như ngày hôm nay là ở công dưỡng dục của mẹ. Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

Soạn bài Từ và cấu tạo từ Tiếng Việt

     (Soạn văn lớp 6) – Em hãy soạn bài Từ và cấu tạo từ Tiếng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *