Home / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 9 / Cảm nhận và suy nghĩ của em về đoạn kết trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu | Văn mẫu

Cảm nhận và suy nghĩ của em về đoạn kết trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Cảm nhận và suy nghĩ của em về đoạn kết trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu 

(Bài làm của học sinh Thúy Ngọc)

Đề bài: Cảm nhận và suy nghĩ của em về đoạn kết trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo.

BÀI LÀM

Loading...

     Thơ Chính Hữu trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mĩ chủ yếu viết về người chiến sĩ quân đôi nhân dân Việt Nam. Tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng cao cả được nhà thơ miêu tả rất đặc sắc trong bài thơ Đồng chí. Ở bài thơ này, cảm hứng lãng mạn và cảm hứng hiện thực đan xen nhau, tạo thành một bài thơ vừa phản ánh đúng hiện thực gian khổ của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, vừa thể hiện được chất lãng mạn vốn có trong con người của những anh bộ đội cụ Hồ. Những câu thơ cuối cùng, như là những nốt ngân của bài thơ, để lại trong lòng người đọc ấn tượng khó phai:

Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo.

      Bước vào cuộc chiến tranh, những người lính phải trải qua biết bao khó khăn, với thực tại chiến tranh khốc liệt, nghiệt ngã. Họ quên sao được những đêm đông giá rét phải đối mặt với sự giá lạnh đến tê người của "rừng hoang sương muối" nhưng chính ở cái nơi lạnh buốt của đêm đông ấy là lại nới ánh lên hơi ấm của tình đồng đội, tình đồng chí. Cái nơi mà dường như sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, họ vẫn "Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới", vẫn luôn kề vai sát cánh bên nhau. Hành động "đứng cạnh bên nhau" trong hoàn cảnh đặc biệt ấy đã nói lên được tất cả những tình cảm mà người lính dành cho nhau. Đứng cạnh nhau, tức là cùng chia sẻ với nhau, cùng nhau chịu đựng khó khăn, cùng nắm tay nhau để vượt qua tất cả. Chúng ta hình dung ra những người lính có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Họ đoàn kết, gắn bó, yêu thương nhau biết bao ! Có lẽ, chính những tình cảm thiêng liêng đó đã giúp họ vượt qua khó khăn của đêm đông giá rét một cách dễ dàng, có lẽ tình đồng chí đã trở thành một chỗ dựa tinh thần để tồn tại, để chiến đấu. Không có tình đồng đội, họ đã không thể làm tròn được trách nhiệm của một anh bộ đội cụ Hồ.

cảm nhận và suy nghĩ của em về đoạn kết trong bài thơ đồng chí

      Tác giả Chính Hữu bất ngờ khép lại bài thơ với một hình ảnh vô cùng đặc sắc: "Đầu súng trăng treo". Đây là một câu thơ được đánh giá là vừa lạ, vừa hay trong bài thơ Đồng chí. Hãy nghe chính tác giả nói về câu thơ của mình: "… Bài thơ có những hình ảnh cô đúc như đầu súng trăng treo. Tôi thấy có bạn phân tích hình ảnh đầu súng tượng trưng cho người chiến sĩ đang bảo vệ quê hương và vầng trăng tượng trưng cho quê hương thanh bình. Tôi không nghĩ thế khi viết, còn hình tượng thơ có thể gợi cho người đọc nghĩ thế thì tùy ở các bạn. Vấn đề đối với tôi đơn giản hơn. Trong chiến dịch nhiều đêm có trăng. Đi phục kích giặc trong đêm, trước mắt tôi chỉ có ba nhân vật: khẩu súng, vầng trăng và người bạn chiến đấu. Ba nhân vật quện với nhau tạo thành hình ảnh "đầu súng trăng treo" . Lúc đầu tôi viết là "đầu súng mảnh trăng treo", sau đó bớt đi một chữ. "Đầu súng trăng treo"ngoài hình ảnh, bốn chữ này còn có nhịp điệu như nhịp lắc của một cái gì lơ lửng, chông chênh, trong sự bát ngát. Nó nói lên một cái gì lơ lửng ở rất xa chứ không phải là buộc chặt, suốt đêm vầng trăng ở bầu trời cao xuống thấp dần và có lúc treo lơ lửng trên đầu mủi súng. Những đêm phục kích chờ giặc, vầng trăng đối với chúng tôi như một người bạn; rừng hoang sương muối là một khung cảnh thật. Rừng mùa đông ở Việt Bắc rất lạnh, nhất là vào những đêm có sương muối. Sương muối làm buốt tê da thịt như những mũi kim châm và đến lúc nào đó bàn chân tê cứng đến mất cảm giác".

       Mặc dù "đầu súng trăng treo" như lời nhà thơ nói là một hình ảnh hiện thực. Nhưng trong câu thơ này, nó tạo ra cho người đọc những liên tưởng thú vị, làm cho chất hiện thực và chất lãng mạn hòa quyện vào nhau. Đó như là một biểu tượng đẹp đẽ trong tâm hồn những con người Việt Nam, vừa can trường vừa quả cảm nhưng cũng rất đỗi lãng mạn và đầy mộng mơ. Những người lính cầm súng để bảo vệ cho hòa bình, hơn ai hết họ hiểu rằng bảo vệ quê hương là bảo vệ gia đình người thân. Phải chăng, vì thế mà họ sẵn sàng chấp nhận đánh đổi bản thân để giành lấy cuộc sống ấm no, hạnh phúc?

      Với Chính Hữu, mỗi khi nghĩ đến tình đồng đội năm xưa, ông vẫn còn "xúc động, bồi hồi". Cũng như người đọc mãi nhớ, mãi ấn tượng với những hình ảnh độc đáo; mãi xúc động về tình cảm đồng chí, đồng đội thiêng liêng – cao cả.

>>> XEM THÊM : 

Spread the love
Loading...

Check Also

nghị luận về lòng tự trọng

Suy nghĩ về lòng tự trọng | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 9) – Suy nghĩ về lòng tự trọng (Bài làm của học …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *