Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Cảm nhân của anh chị về khổ thơ cuối bài Vội vàng | Xuân Diệu.

Cảm nhân của anh chị về khổ thơ cuối bài Vội vàng | Xuân Diệu.

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy nêu cảm nhân của mình về khổ thơ cuối bài Vội vàng – Xuân Diệu (Bài làm của học sinh Thái Phương Anh)

Đề bàiCảm nhân của anh chị về khổ thơ cuối bài Vội vàng – Xuân Diệu

BÀI LÀM:

     Hoài Thanh  đã có nhận định sau về Xuân Diệu : “Thơ Xuân Diệu còn là một nguồn sống dào dạt chưa từng thấy ở chốn nước non lặng lẽ này. Xuân Diệu say đắm tình yêu, say đắm cảnh trời, sống vội vàng, sống cuống quýt muốn tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình. Khi vui cũng như khi buồn, người đều nồng nàn tha thiết”. Qủa thật đúng như vậy. Trong khổ thơ cuối của Vội vàng hồn thơ Xuân Diệu ngập tràn xúc cảm với thiên nhiên với cuộc đời.

     Xuân Diệu ý thức rõ ràng về sự trôi đi không trở lại của thời gian. Với ông thời gian không có quan hệ tuần hoàn như thơ xưa thường tả mà thời gian hữu hạn không vô hạn. Giống như tuổi xuân của một người chẳng thể thắm lại hai lần. Bởi thế mà Xuân Diệu viết:

Loading...

Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời.

     Trong thâm tâm nhà thơ luôn cháy bỏng khát vọng được sống hết mình, sống với thiên nhiên, đất nước sinh đẹp để cống hiến những gì tinh túy nhất của cuộc đời mình, muốn trải nghiệm thanh xuân tươi sáng, đầy đủ nhất. Sau khi ý thức rõ ràng về vòng chảy thời gian mà nhà thơ lại lòng đượm buồn man mác. Cái bâng khuâng ấy đã len lỏi vào mạch thơ cảm xúc buồn rầu. Mỗi một giây phút trôi qua là những sự vật đang từ rã, chia ly một phần sức sống của bản thân mình về một nơi xa xôi nào đó.

cảm nhân của anh chị về khổ thơ cuối bài Vội vàng

     Chính bởi vì ý thức sâu sắc về thời gian , tuổi trẻ mà Xuân Diệu càng thêm có một lòng ham sống đến cuồng nhiệt, một sự nuối tiếc xót xa cho thanh xuân ngắn hạn một kiếp người.

Chẳng bao giờ! Ôi chẳng bao giờ nữa!

       Câu thơ cảm thán bộc lộ nỗi niềm xót xa đến xé lòng của Xuân Diệu. Nỗi đau đớn của Xuân Diệu phải sâu sắc lắm, cắt cứa lắm, thấm thía lắm thì mới bộc phát thành tiếng than kêu thống thiết dường ấy. Thời gian cứ mênh mông nhưng mùa xuân và tuổi trẻ của con người cứ ngắn ngủi. Con người chẳng thể làm được gì để biến cái hữu hạn của đời người thành cái vô hạn trường tồn cùng vũ trụ. Chỉ còn mỗi cách, đó là phải hối hả, phải đắm say mãnh liệt hơn, phải vội vàng thâu nhận đến mức độ cao nhất, nhiều nhất những vẻ đẹp nhân gian, những thứ quý giá của đời sống, của tuổi trẻ, mùa xuân. Xuân Diệu giục giã:

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đàu mơn mởn,

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng.

Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,

Cho no nê thanh sắc của thời tươi

Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi

       Những câu thơ điệp cấu trúc có tác dụng nhấn mạnh những điều mà nhà thơ khao khát muốn thực hiện được trước khi thanh xuân cạn kiệt. Ta muốn… Ta muốn… những khoa khát bộc lộ thật rõ ràng, mãnh liệt. Kết hợp với đó là hàng loạt những động từ mạnh theo mức độ tăng tiến : ôm, riết, say, thâu và đặc biệt là từ cắn. Thật sáng tạo và táo bạo biết bao khi nhà thơ muốn trực tiếp cảm nhận lên từng sự vật. Không chỉ còn là ngắm nhìn, ngửi hương thơm mà là muốn ôm chặt, siết lấy và cắn để cảm nhận hương vị thanh mát, ngọt ngào của xuân hồng. Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi – Câu thơ là đỉnh cao của những khao khát sống, của tình yêu sống rạo rực trong con tim nồng cháy của Xuân Diệu. Ở bề sâu của cái “vội vàng”, của lời giục giã ấy vẫn là một tâm hồn yêu đời sâu nặng, yêu cuộc sống một cách thiết tha của Xuân Diệu. Chính vì thế khi vui cũng như khi buồn người đều nồng nàn, tha thiết.

       Trong thơ mình và ngay cả trong đời mình, Xuân Diệu lúc nào cũng thể hiện một sự tha thiết nồng nàn hay nói khác, một chất sống mãnh liệt dào dạt. Không thể tìm thấy ở nhà thơ tài danh này sự nguội lạnh hay sự nhàn nhạt một cách đơn điệu trung bình, đều đều, phẳng lặng. Với nhà thơ thì:

Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối

Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.

        Hai câu thơ này không thể hiện sự hưởng lạc hay sống gấp mà chính là thể hiện một tấm lòng ham sống, say mê sống đến độ tha thiết, nồng nàn, dạt dào và mãnh liệt của chính bản thân nhà thơ. Khổ thơ cuối của Vội vàng chính là nỗi khao khát cháy bỏng, sự ham sống đến cuồn nhiệt cho đù có vui hay buồn thì tình yêu trong Xuân Diệu vẫn luôn dạo rực, đong đầy.

>>> XEM THÊM : 

 

Spread the love
Loading...

Check Also

bàn về bài thơ đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử

Bàn luận về ý kiến của Chu Văn Sơn về bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ: “Người si mê thấy đó chỉ là tỏ tình, người vội vàng bảo rằng tả cảnh, người hôn ngoan thì làm một gạch nối: tình yêu – tình quê”.

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy nêu suy nghĩ về ý  kiến của Chu Văn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *