Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Cảm nhận của anh (chị) về đoạn thơ: Xuân đương tới… mùa chưa ngả chiều hôm trích từ bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu, từ đó liên hệ về cách sử dụng thời gian của giới trẻ hiện nay

Cảm nhận của anh (chị) về đoạn thơ: Xuân đương tới… mùa chưa ngả chiều hôm trích từ bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu, từ đó liên hệ về cách sử dụng thời gian của giới trẻ hiện nay

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy nêu Cảm nhận về đoạn thơ: Xuân đương tới… mùa chưa ngả chiều hôm trích từ bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu, từ đó liên hệ về cách sử dụng thời gian của giới trẻ hiện nay (Bài làm của học sinh Diệu Hương)

Đề bài: Cảm nhận của anh (chị) về đoạn thơ: Xuân đương tới… mùa chưa ngả chiều hôm trích từ bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu, từ đó liên hệ về cách sử dụng thời gian của giới trẻ hiện nay

BÀI LÀM

      Trong sinh mệnh của một đời người dù là dài hay ngắn thì chắc hẳn ai cũng đã từng đi qua thời trẻ của mình, quãng thời gian mà người ta gọi đó là thanh xuân. Thanh Xuân tươi đẹp là thế, nhưng cũng như cơn mưa rào, thoáng cái đã chỉ còn lại những mảnh vỡ vụn trong lí ức. Đó cũng chính là những mảnh cảm xúc băn khoăn, thiết tha của Xuân Diệu trong khổ thơ thứ ba của bài Vội vàng:

Loading...

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?
Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm

       Một trong những nhà thơ luyến tiếc thanh xuân, tiếc tuổi trẻ nhất, luôn giục giã người ta phải gấp gáp, vội vàng, không ai khác chính là Xuân Diệu. Trong tập thơ nào của ông người ta cũng bắt gặp sự  nhanh, vội; tiểu biểu nhất là bài thơ Vội vàng trích trong tập Thơ thơ, sáng tác năm 1938. Trong bài thơ Vội vàng, tác giả đã đưa ta đến nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Ở đầu bài thơ, tác giả khao khát muốn níu giữ, bất tử cái đẹp của hương sắc ở vườn xuân nơi trần thế mà ông tự vẽ lên bằng ngòi bút sáng tạo, độc đáo của mình. Viết về điều này, cảm xúc của Xuân Diệu vui tươi, hân hoan vì mỗi buổi sớm mai thức dậy có “thần Vui hằng gõ cửa”, có ánh sáng trong trẻo, tinh khiết như cái “chớp hàng mi” của thiếu nữ yêu kiều… Tất cả dường như là thiên đường, đậm chất xuân tình làm ta ngất ngây, say mê chẳng muốn rời. Nhưng rồi nhịp bước của thời gian làm ta bừng tỉnh:

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

Cảm nhận về đoạn thơ: Xuân đương tới... mùa chưa ngả chiều hôm trích từ bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

       Mặc dù đang chìm đắm trong cái đẹp của ngọn cây, ánh nắng nhưng Xuân Diệu vẫn không quên sự tuần hoàn của mùa xuân, luôn sợ mùa xuân sẽ biến mất, mang theo những thứ đẹp nhất trong vườn xuân ấy đi cùng. Thời gian không ngừng trôi, tác giả tiếc nuối mùa xuân khi đang ở giữa mùa xuân để rồi bỗng thảng thốt nhận ra “mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất”. Xuân ở đây là hoán dụ cho thời gian, năm tháng. Xuân còn là ẩn dụ cho tuổi trẻ thanh tân tươi đẹp. Xuân của trời đất luôn trôi chảy. Với phép điệp cấu trúc câu và cặp từ đối lập non/già, Xuân Diệu bộc lộ nỗi lo âu khi xuân đi mang theo cả tuổi trẻ, cả hồn người thi nhân.

      Mọi thứ cứ trôi theo dòng thời gian, tác giả muốn bám víu lấy tất cả mà không thể, để rồi chỉ biết bất lực mà oán trách:

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian

      Lượng trời tại sao nhỏ hẹp? Con người vẫn khao khát sống, khao khát tình yêu, muốn sống nồng cháy nhưng thời gian có hạn. Có lẽ Xuân Diệu là nhà thơ có cái nhìn chân thực và mới mẻ nhất về tuổi trẻ:

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

      Đây là điều tàn nhẫn nhất mà Xuân Diệu không muốn đối mặt. Trong tận hưởng hạnh phúc, niềm vui của mùa xuân chưa được bao lâu, tác giả phải cuống cuồng chạy đua cùng thời gian, thời gian là thứ vô tình nhất. Mùa xuân đi rồi sẽ trở lại nhưng tuổi trẻ con người qua rồi còn có quay lại. Còn trời, còn đất, còn cảnh vật nhưng tuổi xuân của con người thì nơi đâu? Vì bất lực không điều khiển được nắng, gió tạo vật mà Xuân Diệu “bâng khuâng” nhung nhớ.

      Nhuốm màu tâm trạng của thi nhân, vạn vật cũng đều mang trong mình những dự cảm của sự li biệt, chia xa:

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

      Cảm nhận tháng năm (vô hình) bằng thính giác (mùi), bằng thị giác (rớm), bằng vị giác (vị) để hữu hình hóa sự vật quả là chỉ có ở Xuân Diệu. Mỗi mảnh thời gian của quá khư trôi qua mang hình giọt lệ của những kỉ niệm trôi đi không thể trở lại. Phép nhân hóa được sử dụng dày đặc; con gió xinh xắn thì thào tình tứ và lưu luyến vì sắp phải xa lá biếc; chim rộn rang, líu lo là thế bỗng im bặt vì nỗi sợ xa nhau. Tất cả vạn vật, muôn loài đều đang để mình cuốn theo dòng chảy thời gian ấy thì bỗng nghe thấy tiếng vọng giục giã, mau đi nhanh để kịp với chiều hôm:

Mau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm

      Lời gọi này như làm thức tỉnh tất cả, thay vì để thời gian cuốn đi vô nghĩa, sao ta không cùng chạy với nó để lưu giữ lại những gì đẹp đẽ của mùa xuân, những gì ý nghĩa nhất của thời trẻ.

      Các bạn ạ, thời gian là một chuyến tàu mà ở đó tồn tại một quy tắc mang tên: “không chờ đợi”. Vì vậy hãy sống hết mình, làm những gì mình muốn khi còn trẻ, đừng lãng phí tuổi thanh xuân, đừng để mỗi ngày trôi qua  vô nghĩa. Như lời giục giã của Xuân Diệu trong đoạn thơ trên; ngày hôm nay sống trọn vẹn bởi ngày mai sẽ chỉ còn lại là một lớp bụi phủ dày ở một góc trái tim.

Spread the love
Loading...

Check Also

suy nghĩ về ý kiến thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật

Suy nghĩ về ý kiến Thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 11) – Em hãy nêu suy nghĩ về ý kiến của nhà thơ, …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *